Biết trước rằng Tống Minh Lan khó đối phó như vậy thì cô ta đã không dại dột mà đứng ra can thiệp. Dù sao những lời Lãnh Thúy Anh nói cũng toàn là lời hứa xuông, như vậy thì ít nhất cô ta cũng không rơi vào tình cảnh thê thảm như bây giờ.
Danh tiếng mất hết, sức khỏe lại gặp vấn đề.
Nghĩ đến đây, Triệu Hoa chìm vào giấc ngủ mê man, nhưng ánh mắt của cha mẹ cô ta hoàn toàn không đặt vào người cô ta.
Triệu Kiến Quốc thì có phát hiện ra, nhưng anh ta cũng chỉ chọn cách im lặng. Thật ra trong lòng anh ta cũng trách móc Triệu Hoa, chuyện nhỏ nhặt thế này mà cũng không làm xong.
Bây giờ chính anh ta lại là người bị hủy hôn, những lời đồn thổi trong làng khiến anh ta không chịu nổi, chỉ có trong quân đội mới dễ thở hơn.
“Ba mẹ, con không nói chuyện với hai người nữa, ngày mai là hết kỳ nghỉ phép rồi, con phải trở lại đơn vị, chuyện ở thôn đành để hai người lo liệu.”
“Ừ, con đi đi, chuyện trong thôn rồi sẽ qua thôi, sớm muộn gì người ta cũng sẽ quên. Con đừng lo, cứ đối xử tốt với Thúy Anh, bảo nhà nó lo chuyện giúp con thăng chức đi.” Mẹ Triệu dặn dò.
Tiễn Triệu Kiến Quốc đi, mẹ Triệu và cha Triệu vào bếp, chẳng ai để tâm đến Triệu Hoa cả.
Đến khi Triệu Hoa tỉnh lại, người cô ta sốt đến mức không chịu nổi, ga giường và chăn đều ướt sũng. Cô ta gắng gượng ngồi dậy, giọng khản đặc: “Mẹ ơi... mẹ... mẹ ơi... ba ơi...”
Dù cô ta gọi thế nào thì cũng không có ai trả lời.
Không còn cách nào khác, cô ta phải gắng sức bò ra khỏi giường, cảm giác nửa dưới cơ thể đã trở nên nhầy nhụa, Triệu Hoa hoảng hốt, cố sức bò ra ngoài.
Cha Triệu hoảng loạn, vội vàng gọi mẹ Triệu dậy.
Hai người vừa bối rối vừa hoảng sợ, cuối cùng mẹ Triệu phải cõng Triệu Hoa trên lưng, dùng chiếc xe đạp cũ nát mà Triệu Kiến Quốc từng đi học để chở con gái đến bệnh viện trên trấn.
Trong cơn gió lạnh của đêm, Triệu Hoa tỉnh lại trong giây lát, rồi lại rơi vào hôn mê.
Trong khi đó, Lưu Xuân bước vào phòng, lấy bát canh gà được bọc trong túi ra.
Hiện giờ Tống Minh Lan đã quen với điều này, cô nhận lấy và bắt đầu ăn ngay. Dù mấy ngày nay cô không ăn hết thứ ăn thì người nhà họ Tống cũng chẳng bao giờ động đến phần thức ăn của cô.
Lưu Xuân nhìn Tống Minh Lan rồi lại nhìn bà nội Tống, vẻ mặt như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.
Bà nội Tống thấy vậy, giơ tay vỗ một cái vào người Lưu Xuân: “Con dâu à, có gì thì cứ nói đi.”
Lưu Xuân cười vài tiếng, nhìn Tống Minh Lan nói: “Con thấy Minh Lan còn chưa ăn xong, sợ tí nữa nó ăn không nổi.”
Thấy Tống Minh Lan vừa uống hết ngụm canh cuối cùng, Lưu Xuân liền bắt đầu kể chuyện, tay chân múa may.
“Hôm nay con mượn máy cày của chú Ngưu, nhìn thấy có vệt máu kéo dài từ nhà họ Triệu. Chú Ngưu bảo là hình như Triệu Hoa bị sẩy thai.”
Tống Minh Lan đặt bát xuống, nhìn Lưu Xuân, trong trí nhớ lục tìm về chi tiết miêu tả Triệu Hoa.
Theo sách, sau khi Lãnh Thúy Anh và Triệu Kiến Quốc kết hôn thì Triệu Hoa kết hôn với một công nhân, cuộc sống gia đình vô cùng hạnh phúc.
Nhưng chẳng có đoạn nào nói cô ta bị sảy thai cả?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)