“Tống Minh Lan là giày rách! Bị đàn ông sờ soạng hết rồi. Con tôi sắp được thăng chức trong quân đội, không thể cưới một người phụ nữ không trong sạch, làm ảnh hưởng đến tiền đồ của nó thế này, vậy nên phải từ hôn!”.
Thứ âm thanh hỗn loạn đó cứ liên tục dội vào tai làm cho đầu óc cô đau đớn như muốn nứt ra, mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ và vô cùng nặng nề.
Khắp người cô cứ có cảm giác lúc thì nóng hừng hực, lúc lại lạnh buốt thấu xương, mồ hôi vã ra đầm đìa ướt đẫm.
Cô phải dùng hết sức lực mới có thể cố gắng hé mở đôi mắt ra, nhưng ngay lập tức cô đã bị một khuôn mặt gầy gò, vàng vọt hiện ra ngay trước mắt làm cho hoảng sợ một phen.
"Chị, chị tỉnh rồi à? Để em đi báo cho bà nội".
Khuôn mặt gầy gò kia vừa thốt lên lời thì liền đứng bật dậy, nhanh chóng chạy vội về phía đám người đang tụ tập đằng xa. Chỉ một lát sau, bóng dáng ấy đã dẫn theo một bà lão tóc bạc phơ, dáng người khô gầy, cả hai cùng vội vã chạy ngược trở về phía cô.
Tống Minh Lan nhìn cảnh tượng trước mắt mà lòng đầy hoang mang tự hỏi, chẳng lẽ bản thân mình đang nằm mơ hay sao?
Rõ ràng là vào ngày hôm qua cô vừa mới nhận được quyết định thăng chức lên làm quản lý. Sau khi trở về đến nhà, cô còn bảo dì Lưu chuẩn bị cho một ít hải sản, rồi tự mình mở một chai rượu vang đỏ và lật cuốn tiểu thuyết ra đọc, xem như đó là một cách tự chúc mừng bản thân theo kiểu hoàn toàn khác biệt.
Bởi vì đang ngồi ở một vị trí cao như vậy nên cô chẳng có lấy một người bạn thực sự nào để cùng ở bên cạnh chia sẻ niềm vui này.
Sau đó, cô bắt đầu cảm thấy đầu óc mình trở nên choáng váng, thế là cô liền leo lên chiếc giường lớn mềm mại của mình rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Bà lão tuy có dáng người khô gầy nhưng lại chạy rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã lao đến ngay trước mặt cô. Bà vội vàng ngồi xổm xuống bên cạnh, đưa vạt áo sạch sẽ của mình lên để lau đi những giọt mồ hôi trên trán cô, ánh mắt hiện rõ vẻ lo lắng khôn nguôi.
“Minh Lan à, thế nào rồi? Trên người có chỗ nào không thoải mái không? Đợi bà nội đòi lại công bằng cho cháu rồi chúng ta sẽ đi tới bệnh viện!” Tống Minh Lan ngơ ngác nhìn bà lão đầy vẻ từ ái và lo lắng trước mặt.
Xúc cảm khi bà lão sờ vào trán cô cũng rất chân thực.
“Cẩu Đản, chăm sóc chị gái của cháu cho tốt, bà nội phải đi đánh chết con mụ họ Triệu kia, dám bôi nhọ danh dự của cháu gái ta, lại còn dám từ hôn, tới cửa sổ cũng không có đâu!”
Bà lão vừa dứt lời đã chạy về phía đám người.
Tống Minh Lan chưa kịp phản ứng thì đám người lại bắt đầu la hét.
“Nhà họ Triệu đúng là vô liêm sỉ, lại để mụ đàn bà lòng dạ độc ác kia bôi nhọ Tống Minh Lan nhà chúng tôi. Triệu Kiến Quốc chẳng phải từ bộ đội về thăm nhà sao, bảo cậu ta ra đây tự mình nói! Mọi người đều thấy rõ, Minh Lan nhà tôi chỉ rơi xuống nước, chứ không làm loạn quan hệ gì cả!”.
“Tống Minh Lan ở trường học đã bị bạn học nam theo đuổi, không rõ ràng với người ta, ai dám đảm bảo cô ta vẫn còn là một cô gái trong trắng chứ? Con trai tôi, Triệu Kiến Quốc là nhân tài được quân đội đặc biệt coi trọng. Nếu cưới cô ta thì tiền đồ của nó sẽ bị hủy hoại!”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)