Tô Thanh Thanh bước nhanh rời khỏi hồ bơi, vào phòng thay đồ. Cô sợ chỉ chậm một bước sẽ đụng phải Sở Vân Hàn, cậu ta rất khó đối phó.
Thế nhưng, cốt truyện không chiều ý người.
Vừa ra khỏi phòng thay đồ, cô liền đụng ngay mặt với Sở Vân Hàn.
Tô Thanh Thanh: "..." Sợ gì gặp nấy.
Sở Vân Hàn thoáng sững người khi thấy cô:
"Vừa rồi bơi lội sao không thấy cậu? Tìm cậu nửa ngày trời."
Tô Thanh Thanh trân mắt nhìn hắn tiến lại gần, suýt chút nữa giơ tay theo phản xạ đẩy hắn.
"Tôi xin nghỉ, không lên lớp bơi."
Tránh xa tôi ra đi! Mắt cô chẳng biết phải nhìn vào đâu.
Sở Vân Hàn cảm thấy cô có gì đó là lạ, bèn bỏ lại mấy người bạn rồi bước tới gần, cúi người nhìn chằm chằm cô:
"Sao cậu không dám nhìn tôi?"
Toàn thân Sở Vân Hàn còn vương hơi nước, lại tiến sát đến gần, khiến Tô Thanh Thanh theo phản xạ lùi về sau một bước:
"Cậu... quá đẹp trai. Chói đến mức muốn lòa mắt rồi!"
Sở Vân Hàn rõ ràng không nghĩ sẽ nghe được câu trả lời này, bật cười:
"Ha ha ha! Nhóc cậu cũng tinh mắt đấy!
Nhìn trúng tỷ lệ vàng của tôi mà cảm thấy tự ti à?"
Tô Thanh Thanh: "..." Được rồi, cậu vui là
được.
"Này! Cậu đi đâu thế?" Sở Vân Hàn còn chưa đắc ý xong thì Tô Thanh Thanh đã phất tay bỏ đi, chẳng buồn tiếp chuyện.
"Đừng gọi nữa Sở thiếu, không thấy cậu ta tự ti à? Đến nhìn còn chẳng dám nhìn cậu."
"Sở thiếu đúng là dáng chuẩn khỏi bàn, ai nhìn mà chẳng thấy tự ti. Như Tô Thanh gầy đến nỗi gió thổi cũng bay."
Sở Vân Hàn nhìn theo bóng dáng Tô Thanh Thanh đang chạy xa, đành lắc đầu buông bỏ. Tên nhóc này đúng là... kỳ lạ.
Tô Thanh Thanh rời khỏi khu hồ bơi mới thấy nhẹ người, vội tháo áo choàng tắm đang vắt trên tay. Chỉ là một cái áo tắm mà mặc vào cũng mất sức, thở phào nhẹ nhõm, cô quay về phòng nghỉ.
Để tránh mặt nam chính quá nhiều, cô quyết định trốn trong thư viện đọc sách. Nhớ lại lần trước bị Sở Vân Hàn dây dưa, lần này cô tìm một góc thật hẻo lánh nơi ít ai đặt chân tới.
Nhưng không ngờ, hẻo lánh quá cũng không tốt. Dễ gặp phải những chuyện không nên gặp.
Đang vùi đầu trong biển sách, Tô Thanh Thanh bỗng nghe thấy vài tiếng động nhỏ, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn quanh.
"Học trưởng Hách, đây là thư tình của em...mong anh nhận lấy."
Giọng nữ sinh có chút rụt rè nhưng đầy phấn khích vang lên không xa.
Học trưởng Hách? Cái họ này... nghe quen tai thật. Hình như trong nguyên tác, nam phụ thứ tư cũng họ Hách.
Ngay sau đó là vài tiếng sột soạt, nữ sinh kia lại lên tiếng: "Đây là món quà em tự tay làm, mất hơn nửa tháng mới hoàn thành... Em muốn tặng cho anh."
"Anh rất thích. Cảm ơn em."
Giọng nam ôn nhuận như ngọc vang lên, truyền thẳng vào tai Tô Thanh Thanh.
Nữ sinh che miệng, xúc động đến mức gần như bật khóc:
"Cảm ơn học trưởng đã thích! Em sẽ mãi mãi âm thầm bảo vệ anh!"
Nói xong, cô thẹn thùng quay người chạy đi.
Hách Vô Lạc mỉm cười dịu dàng như gió xuân, nhưng ngay khoảnh khắc nữ sinh kia khuất bóng, nụ cười ấy tan biến hoàn toàn.
Anh đẩy nhẹ gọng kính vàng nơi sống mũi, chậm rãi bước đến gần thùng rác. Món quà thủ công và thư tình mà nữ sinh mất bao công sức chuẩn bị, anh thậm chí không buồn nhìn, liền ném thẳng vào đó. Đang định rời đi, bước chân anh dừng lại - dường như phát hiện điều gì đó.
Tô Thanh Thanh lúc này như ngồi trên đống lửa.
Bệnh kiều nam phụ số bốn Hách Vô Lạc, lại bị cô bắt gặp ngay lúc này?!
Hách Vô Lạc tuy chỉ là nam bốn, nhưng sức hút không thua gì nam hai hay nam ba.
Trong nguyên tác, nữ chính Đỗ Nhược suýt nữa bị anh ta "câu" mất.
Trong mắt người khác, Hách Vô Lạc là nam thần ôn nhu, luôn nở nụ cười dịu dàng, đối đãi với ai cũng hòa nhã. Dù ai tỏ tình, anh cũng lịch sự nhận lấy bằng thái độ nhẹ nhàng.
Tô Thanh Thanh chỉ cần nghe giọng anh nói
"Cảm ơn" đã có thể đoán được: người này chắc chắn là Hách Vô Lạc. Đến khi thấy anh ném quà và thư tình vào thùng rác, cô liền khẳng định trăm phần trăm chính là anh ta không sai.
Trong trường, Hách Vô Lạc là một quý tộc rất được yêu thích. Người theo đuổi anh nhiều không đếm xuể. Ở giai đoạn đầu và giữa truyện, vì nam chính luôn lạnh nhạt với nữ chính nên Đỗ Nhược từng suýt nhào vào lòng nam bốn.
Chỉ có Tô Thanh Thanh mới biết, Hách Vô Lạc là một bệnh kiều - kiểu người thay đổi sắc mặt nhanh đến đáng sợ. Sự dịu dàng chỉ là chiếc mặt nạ.
Không ngờ vừa chạm mặt đã gặp đúng "mặt tối" của anh ta. Tô Thanh Thanh giả vờ như chưa nhìn thấy gì, vùi đầu đọc sách, trong lòng lại đập thình thịch.
Nam Cung Ly đã đủ khiến cô mệt não, giờ lại thêm bệnh kiều như Hách Vô Lạc nữa thì đời này coi như xong.
Cô giữ nguyên tư thế, chăm chú nhìn trang sách, không phát hiện có người đang tiến gần. Nghĩ rằng Hách Vô Lạc đã rời đi, cô vừa định thở phào thì tầm mắt bỗng tối sầm.
Hô hấp cô khựng lại một giây, chậm rãi ngẩng đầu, Hách Vô Lạc với dáng người cao gầy, gương mặt ôn nhu nho nhã đang đứng ngay trước mặt.
Anh mỉm cười nhã nhặn: "Bạn học, cậu quên lật sách rồi."
Tô Thanh Thanh ngượng ngùng lật vội một trang. Bây giờ mà nói "tôi không thấy gì cả", anh có tin không?
"Cạch."
Tiếng cây bút rơi trên mặt đất vang lên. Cô vội cúi người nhặt thì một bàn tay thon dài, trắng trẻo đã nhanh hơn.
Hách Vô Lạc nhẹ nhàng đặt cây bút lên bàn, khẽ nói, như có như không: "Cẩn thận chút."
Ánh mắt vốn ôn nhu lúc này lại ánh lên chút lạnh lẽo. Không đợi Tô Thanh Thanh phản ứng, anh đã xoay người rời đi.
Tô Thanh Thanh ngửa mặt nhìn trần nhà, muốn kêu trời. Đi đâu cũng đụng phải dàn nhân vật trong truyện thế này, đây có phải là số mệnh của nữ phụ pháo hôi không?
Cô tuyệt đối không muốn dây vào bệnh kiều. Nếu bị anh ta chú ý, còn phiền hơn cả Nam Cung Ly.
"ôn nhu" kia của Hách Vô Lạc, thì với tính cách của anh, chắc sẽ không tìm cô gây chuyện.
Sau khi Hách Vô Lạc rời đi, góc thư viện đó chỉ còn lại mình cô. Thư viện cũng sắp đóng cửa, lúc này Tô Thanh Thanh mới rời khỏi đó.
Trời tối đen như mực, con đường nhỏ vắng tanh, chỉ lác đác vài người đi lại. Tô Thanh Thanh cảm nhận làn gió đêm mùa hè thổi nhè nhẹ, hiếm khi được thong thả tản bộ về ký túc xá.
Chưa về đến phòng đã thấy ánh đèn sáng bên trong, bước chân cô chậm dần lại. Đi toilet ở hồ bơi xong mà cũng phải đi xa đến vậy, Mộ Bạch chắc là đang nghi ngờ gì rồi...
Cũng may cô đã chuẩn bị sẵn lý do khá hợp lý, vừa chơi bóng rổ xong, mấy nam sinh toàn thân mồ hôi, ở lại đó chỉ thêm ngộp ngạt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
