Giọng điệu dừng dưng không che giấu, Khiến trái tim Đỗ Nhược lạnh buốt. Cô nhìn người con trai trước mặt, không tin nổi mình lại bị phản ứng như vậy.
Mộ Bạch xoay người định rời đi, Đỗ Nhược mắt đỏ hoe, hét lên: "Mộ Bạch! Anh đứng lại!"
Cô chắn đường anh, ánh mắt đau đớn nhìn người trước mặt.
"Anh ghét em đến vậy sao? Thà ngồi gần Tô Thanh Thanh chứ không muốn đến gần em?"
Tuy Tô Thanh Thanh là con trai, nhưng cô vẫn không thể không bận tâm, nhất là sau khi bị cậu ấy từ chối đưa thư tình.
Nhưng vì sao Mộ Bạch sẵn sàng thân thiết với Tô Thanh Thanh, còn mình thì anh lại tránh như tránh tà?
Tô Thanh Thanh thầm kêu khổ: "???" Việc gì tới tôi vậy? Dù tôi là nữ phụ pháo hôi, nhưng thân phận hiện tại là con trai đó?!
Ánh mắt u lạnh của Mộ Bạch khiến Đỗ Nhược khẽ run. "Cô là gì của tôi?" Giọng anh lạnh như băng ngàn năm.
Một câu khiến cô tỉnh mộng, tay chân lạnh ngắt, sắc mặt trắng bệch không nói nên lời.
Tô Thanh Thanh thầm oán: đúng là Mộ Bạch quá máu lạnh vô tình! Trong nguyên tác rõ ràng anh ta không tàn nhẫn như vậy. Rốt cuộc là vì không có nữ phụ pháo hôi là cô hỗ trợ, nên cốt truyện bị lệch nhịp?
Nhưng mặc kệ, tất cả đều không liên quan đến cô. Giờ thì phải nhanh chóng rời khỏi cái Tu La tràng này thôi!
"...Tô Thanh Thanh?" Đỗ Nhược vô tình thấy còn có người đứng gần đó. Đến khi nhận ra là Tô Thanh Thanh, cô mới chột dạ, chẳng phải vừa rồi tất cả những lời mất mặt đó đều bị cậu ta nghe hết?
Tô Thanh Thanh biết cả hai đang nhìn mình, nhưng cũng chẳng định chào hỏi. Cô chỉ dừng bước, liếc qua rồi quay người rời đi.
Mộ Bạch bước vòng qua Đỗ Nhược, nhanh chóng đi theo bên cạnh Tô Thanh Thanh.
Tô Thanh Thanh hoàn toàn không muốn quá thân thiết với Mộ Bạch, sợ kích hoạt tuyến tình tiết nào đó. Nhưng bất kể cô đi nhanh thế nào, Mộ Bạch vẫn theo sát bên cạnh.
Tô Thanh Thanh cảm nhận rõ ràng khí lạnh phát ra từ người bên cạnh. Không cần nhìn cũng biết, giờ phút này Mộ Bạch đang lạnh như sương giá.
Chuyện gì thế này? Vì sao nữ chính lại ngoan cố đến vậy? Không lẽ cốt truyện bắt đầu chuyển sang chính kịch rồi?
Đỗ Nhược vẫn còn muốn nói gì đó thì một giọng nói trong trẻo vang lên, xen vào tình huống đang ngày càng rối ren.
"Nhược Nhược! Cuối cùng cũng tìm được cậu. Sao vậy? Ai bắt nạt cậu à?" Thường Ngọc Hồng chạy đến, thấy Đỗ Nhược mắt đỏ hoe thì tưởng rằng cô bị bắt nạt.
Tô Thanh Thanh chỉ muốn che mặt: thôi xong, càng lúc càng náo nhiệt. Nhưng chuyện giữa nam nữ chính không liên quan gì đến một nữ phụ như mình. Cô lập tức tính chuồn, nhưng chưa kịp đi thì bị người ta cản lại.
Thường Ngọc Hồng không phân rõ đúng sai, vung tay chỉ vào Tô Thanh Thanh: "Tô Thanh Thanh! Cậu bắt nạt Nhược Nhược cái gì?"
Tự nhiên cô ấy cho rằng Mộ Bạch không thể nào làm Đỗ Nhược buồn được, nên chắc chắn là lỗi của Tô Thanh Thanh. Lại còn từng nghe đồn rằng Tô Thanh Thanh không chịu giúp đưa thư tình vì... cũng thích Đỗ Nhược.
Đúng là, Đỗ Nhược tốt như vậy, ai mà không thích chứ?
Tô Thanh Thanh bị chỉ trích vô cớ, trong nháy mắt sững sờ. Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
Để tránh bị văng nước miếng vào mặt, cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách.
"Tôi đi toilet thôi, có thể làm gì cô ấy được?"
Nói thế rồi mà vẫn không ai chịu nhìn qua Mộ Bạch một cái.
"Cậu còn dám nói mình không bắt nạt Đỗ Nhược? Tôi nói cho cậu biết! Cho dù đàn ông trên đời này có chết sạch, Đỗ Nhược cũng không đời nào thích cậu! Người cô ấy luôn thích là Mộ Bạch!"
Thường Liễu Hồng buột miệng nói ra tất cả.
Đỗ Nhược có lẽ cũng không ngờ Thường Liễu Hồng sẽ nói vậy. Cô cứ nghĩ Tô Thanh Thanh trong sáng, chỉ đơn thuần yêu mến mình. Giờ phút này, đầy mắt đầy lòng đều là chán ghét Tô Thanh Thanh.
Khó trách khi nhờ đưa thư tình, Tô Thanh Thanh chẳng chịu giúp. Thì ra là... Đỗ Nhược ban đầu còn định giải thích Tô Thanh Thanh không hề bắt nạt mình, nhưng khi nghe đến chuyện Tô Thanh Thanh có thể thích mình, tay đang nắm chặt Thường Liễu Hồng cũng buông ra.
Tô Thanh Thanh thực sự không nhịn được mà bật cười. Đây có thể xem là lời gièm pha buồn cười nhất cô từng nghe. Bởi vậy cô cũng cười thành tiếng.
Nụ cười của cô rạng rỡ, dung nhan như xuân hoa nở rộ, khiến Thường Liễu Hồng nhìn đến ngẩn người. Không thể không thừa nhận, Tô Thanh Thanh đúng là có vẻ đẹp hiếm thấy.
Ngay cả Đỗ Nhược cũng hơi sững lại, buộc mình phải kìm nén cảm xúc khó chịu dâng lên trong lòng.
"Cậu... cậu cười cái gì?" Thường Liễu Hồng không hiểu nổi, cau mày hỏi.
Tô Thanh Thanh lùi lại nửa bước, ánh mắt thản nhiên: "Tôi không biết cô nghe cái tin vớ vẩn đó từ đâu. Cho dù cả thế giới này chỉ còn lại mỗi cô ấy là con gái, tôi cũng chẳng thèm liếc nhìn một cái."
"Chuyện tôi không giúp đưa thư tình là quyền tự do của tôi. Giúp hay không giúp là chuyện của tôi, đừng tự mình đa tình."
Thường Liễu Hồng chết sững. Chẳng lẽ không phải như cô nghĩ? Cô vô thức quay sang nhìn Đỗ Nhược sắc mặt của cô ấy lúc này đã cực kỳ khó coi.
Bị Tô Thanh Thanh nói thẳng "tự mình đa tình" trước mặt Mộ Bạch khiến Đỗ Nhược cực kỳ xấu hổ. Cô thật sự rất ghét Tô Thanh Thanh, nhưng bị người ta công khai từ chối như vậy thì đúng là quá mất mặt.
Tô Thanh Thanh nói tiếp: "Với lại, nói chuyện thì cách tôi xa một chút." Dứt lời liền vòng qua hai người, rời khỏi khu hồ bơi.
Cô biết nam chính Mộ Bạch đang đứng xem từ xa. Trong kịch bản, kiểu "tình cảm nảy sinh" giữa nam nữ chính đều phải dẫm lên nữ phụ như cô mà đi qua. Mệt mỏi thật sự.
Cô bước nhanh rời khỏi khu hồ bơi. Dù không rơi xuống nước, nhưng vừa rồi tình huống kia thật khiến cô thấy vô cùng cạn lời. May là cũng không ảnh hưởng gì đến tâm trạng vẫn luôn ổn định của cô.
Chỉ là... mới đi được vài bước, cô phát hiện nam chính cũng đi theo sau mình? Đại ca à! Hai ta cùng đi một đường thế này, không khí xấu hổ lắm đó. Có thể đừng đi gần như vậy không?
Sau khi Tô Thanh Thanh rời đi dứt khoát, Mộ Bạch im lặng đi theo ngay phía sau.
Không chỉ Đỗ Nhược mà cả Thường Liễu Hồng cũng tức đến mặt đỏ bừng.
Tô Thanh Thanh có ý gì chứ!?
Dám nói Đỗ Nhược "tự mình đa tình"!?
Thường Liễu Hồng tức đến giậm chân mấy cái, nhưng lại không thể làm gì. Cô bực không chịu nổi, quay sang an ủi Đỗ Nhược: "Đừng để ý Tô Thanh Thanh. Cô ta là kiểu không ăn được nho thì bảo nho còn xanh!"
Nhưng Mộ Bạch... hình như so với bình thường còn lạnh nhạt hơn? Thường Liễu Hồng không dám nhìn thẳng vào anh, rõ ràng rất đẹp trai, nhưng cũng quá đáng sợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)