Đội trưởng, tự trọng đâu rồi?
Tiêu Túy, với tư cách đội trưởng hiểu rõ tác động của việc thiếu vắng Bạch Mộc đối với đội. Nếu tình trạng sốt cao của Bạch Mộc không thuyên giảm, Tiêu Họa là người thay thế phù hợp nhất lúc này.
Tiểu Họa đo lại nhiệt độ cho anh, sốt cao đã giảm chút ít nhưng vẫn ở mức 39,8 độ.
Nhìn anh ngâm mình trong nước đá suốt thời gian dài, cô bắt đầu lo lắng anh sẽ không chịu nổi.
Sắc mặt Tiêu Họa nghiêm lại. Cô nhìn thẳng vào Bạch Mộc hỏi: “Tôi có thể dùng dị năng để hỗ trợ cơ thể anh không?”
Bạch Mộc gật đầu đồng ý: “Được.”
Tiêu Họa thở phào nhẹ nhõm.
Cô nắm tay anh, chậm rãi truyền dị năng, cố gắng điều khiển nó nhẹ nhàng len lỏi khắp cơ thể anh.
Ngoại trừ dị năng chữa trị, các loại dị năng khác đều khá mạnh mẽ, thường bị cơ thể người khác bài xích khi thâm nhập vào.
Tiêu Họa đã chuẩn bị tinh thần để vất vả thuyết phục cơ thể anh tiếp nhận nhưng Bạch Mộc lại kiềm chế bản năng phản kháng, để mặc dị năng của cô hoạt động.
Sự bình tĩnh đến lạnh lùng này khiến Tiêu Họa không khỏi khâm phục.
Sau vài vòng, tình trạng của Bạch Mộc đã có chuyển biến tích cực.
Cô buông tay nhìn Bạch Mộc: “Ổn rồi, một tiếng nữa tôi sẽ giúp anh lần nữa.”
“Cảm ơn.” Vừa dứt lời, Bạch Mộc liền ngất đi.
Tiểu Họa: "…"
Không đùa chứ? Vừa khen xong đã xỉu rồi.
Thở dài, cô tự nhủ: “Xem ra đêm nay khỏi phải ngủ, cứ ngồi canh thôi.”
Nửa đêm, Tiêu Họa giúp anh khai thông cơ thể thêm hai lần. Đến 3 giờ sáng, nhiệt độ của Bạch Mộc mới dần ổn định.
Tuy nhiên, anh vẫn hôn mê và có vẻ sẽ khó tỉnh lại sớm.
Ngâm mình lâu trong bồn tắm khiến làn da lộ ra ngoài của Bạch Mộc nhăn nheo, trắng bệch. Đôi môi không còn chút huyết sắc, thậm chí đã chuyển sang tím tái.
Nếu cứ để anh ngâm trong bồn nữa chẳng biết có xảy ra chuyện gì không.
Tiêu Họa suy nghĩ một chút, dứt khoát rút hết nước đá trong bồn, còn tiện tay rút cả nước trong quần áo anh ta.
Sau đó, cô cúi người bế anh lên. Dừng lại một lát, rồi bước ra khỏi phòng tắm, đặt anh lên giường của Tiêu Túy.
Xoa xoa vai, cô nhìn người đàn ông cao lớn khẽ bật cười: “Không ngờ lại nặng thế này.”
Bạch Mộc tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường, quần áo đã khô cong, tựa như mọi chuyện chỉ là một giấc mơ.
Nếu như anh không vừa thức tỉnh dị năng.
Bạch Mộc bật dậy trong chớp mắt, hành động của anh làm người đang thiếp ngủ trên sofa giật mình tỉnh giấc.
Tiêu Họa lập tức ngồi thẳng dậy, cơ thể căng thẳng, ánh mắt đầy cảnh giác.
Nhưng khi nhìn thấy Bạch Mộc, cô lại nằm xuống ngay, vừa ngáp vừa nói: “Trong túi tôi có đồ ăn, anh Bạch đói thì tự lấy mà ăn. Tôi ngủ thêm chút nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

