Đường Trừng cái đồ không biết xấu hổ kia sẽ càn quấy, trước công chúng, bà cần duy trì hình tượng của phu nhân phủ Trấn Quốc Công, đoan trang, hiền thục.
Mặc kệ kết quả như thế nào đối với bà cũng không có chỗ tốt.
Đường Trừng chết tiệt này, mỗi lần gặp cô ta lại làm bà mất bình tĩnh.
Trong khoảnh khắc tiến thoái lưỡng nan thì đại tẩu Mẫn gia ra mặt.
Đường Trừng cười một tiếng
“Con người của ta chính là mang thì đấy, thì sao nào. Ai bảo phu nhân Trấn Quốc Công ra mặt, người hầu Mẫn phủ thì chó cậy thế chủ, xung quanh đây ai chẳng thấy. Ta hất nước bẩn vào bà ta như thế nào? Ta chỉ ăn ngay nói thật, muốn trách thì trách ngươi không đứng ra ngay từ đầu mà giờ mới ra.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)