“Trân Châu, đi lấy cho Ôn thế tử cốc nước mật ong đến đây.” Đường Trừng có hơi thẹn trong lòng quyết định tự cứu chữa hình tượng của mình một chút. Nói xong, cô ngượng ngùng nhìn Ôn Hoài An , lấy ra một cái khăn lau mồ hôi tren khuôn mặt tuấn tú của hắn.
“Hay là vẫn để Tào ma ma nhóm lửa đi”
Ôn Hoài An; “…..”
Tào ma ma nghe vậy vội vàng chạy đến bếo nhóm lửa, lần này Nam Dương Hầu không nói thêm gì nữa.
Con rể tương lai tính cách khá tốt, bị lăn lộn khó chịu như thế mà trong mắt không có tia oán hận hay giận dữ, phẩm chất tu dưỡng và khí độ khiến ông rất hài lòng. Xem ra về sau ông không cần lo lắng con gái của ông chịu ấm ức.
Trân Châu bưng một bát tràn nước mật ong tràn đầy đến, Đường Trừng tự mình cầm cho Ôn Hoài An uống, có thể coi là vô cùng tri kỷ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
