Rốt cuộc vì sao hắn không về nhà mà lại lưu lại để bị Đường Trừng lăn lộn, Ôn Hoài An đột nhiên hoài nghi đầu óc của chính mình có bị làm sao hay không. Sao tự nhiên gặp gỡ Đường Trừng là trở lên không giống mình.
Lần đó cùng Đường Trừng chỉ là ngoài ý muốn, thấy bị người khác tính kế lúc ấy Ôn Hoài An chuẩn bị rời đi, trùng hợp gặp được người dại dột bỏ thuốc tứ hoàng tử lại bị chính nha hoàn của mình lừa – Đường Trừng. Khó được một lần hắn đột nhiên phát thiện tâm đem Đường Trừng cứu ra từ tay của một tên ăn chơi trác táng, ai ngờ lại bị người trúng thuốc Đường Trừng quấn lấy không rời.
Hai người ở trong sương phòng gần đó nhất quá mấy đợt xuân phong (abcxyz ấy :p)
Sau đó là bị bắt gian tại trận, rồi tiếp theo là Đường Trừng mang thai, xong hắn là Đường Trừng định ra việc hôn nhân.
Đối với đứa bé trong bụng của Đường Trừng, cảm tình của Ôn Hoài An rất phức tạp, đây có thể là đứa con duy nhât của hắn trên đời này, nói không để ý chính là giả. Mấy ngày hôm trước Đường Trừng quậy muốn phá bỏ đứa bé, mặt ngoài hắn tỏ vẻ không sao cả nhưng ai cũng không biết trong lòng hắn phẫn nộ và bi thống cỡ nào.
Trân Châu cùng Hổ Phách; “…..”
Tào ma ma tiếp tục nhóm lửa.
“Chàng yên tâm, ta sẽ không đem đứa bé ra nói giỡn, cường thân kiện thể dược tính rất ôn hòa, dùng nó đối với thân thể của phụ nữ mang thai rất tốt. có thể bình an sinh ra một cục cưng khỏe mạnh.”
Đường Trừng đối với cha của đứa nhỏ là Ôn Hoài An rất là vừa lòng, khó được giải thích một lần. quay đầu lại phân phó Trân Châu một tiếng.
“Trân Châu, em đi lấy giấy và bút lại đây cho ta, ta phải ghi lại mới được.”
Trân Châu lĩnh mệnh đi ra ngoài.
Ôn Hoài An nhìn về phía làm người ẩn hình lão đại phu, lão đại phu hướng về phía Ôn Hoài An khẻ gật đầu
“Đường tứ tiểu thư nói không sai, nươc thuốc này có dược tính ôn hòa, chỉ cần cho lượng thích hợp thì sẽ không xuất hiện tình huống giống Hầu gia.”
Ôn Hoài An nghe xong hơi yên tâm một chút
Lão đại pu đối với nước thuốc này cũng rất là tò mò, Đường Trừng cũng không làm công tác bảo mật phương thuốc nên lão cũng biết khá rõ ràng.
Một lát sau Trân Châu cầm giấy và bút lại đây, còn rất tri kỷ chuẩn bị cả bàn và ghế cho cô.
Đường Trừng bắt đầu làm thực nghiệm, dựa theo dự tính mà cô tự tính để cho số lượng thích hợp màu đen nước thuốc vào trong lu.
Lão đại phu cũng đứng ở một bên quan sát
Tào ma ma đúng thật là có kinh nghiệm nhóm lửa, đem nhiệt độ khống chế vừa phải làm nước trong lu ấm áp, nhiệt độ không cao không thấp, đảm bảo sẽ không làm Ôn Hoài An bị bỏng.
Rất nhanh Ôn Hoài An cảm nhận được hiệu quả của cường thân kiện thể nước thuốc, tựa như có cái gì thầm vào người, tê tê dại dại, vô cùng thoải mái.
“Ta không lừa chàng đúng không? Có phải rất thoải mái đúng không?” Đường Trừng ngồi ở trên ghế rất là đắc ý chống cằm hỏi.
“Khụ khụ!!”
Một tiếng ho không nhẹ không nặng đánh gãy sự chú ý của Ôn Hoài An
Hắn đột nhiên bừng tỉnh lại, thấy nhạc phụ đại nhân đang nhìn với ánh mắt cười như không cười, khuôn mặt tuấn tú hơi cứng đờ trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác không ổn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)