Người hầu làm việc nặng trong Mẫu Đơn viên đều là người khác sắp xếp vào làm tai mắt, Đường TRừng nói Ôn thế tử thân thể yếu ớt chẳng mấy chốc đã bị truyền ra ngoài, cả việc ô luyện chế cường thân kiện thể nước thuốc cùng bin truyền ra ngoài theo. Cô lại tiếp tục làm danh nhân trong kinh thành, là nhân vật chính trong các câu chuyện buôn dưa của mọi người.
TRương thị nhịn không được trả lời.
“Hâm nhi, chúng ta lại không phải kẻ ngốc, nếu thật là có linh đan dược liệu như vậy thì đạo sỹ đó đã chính mình sử dụng, đương nhiên, không phải tất cả các đọa sỹ đều đi lừa người, có vài người có chút đạo hạnh chỉ cần dùng thì vẫn có người chi tiền mua.”
Đường Hâm “….”
Đột nhiên cảm thấy câu hỏi của chính mình quá là ngốc. Cho nên tứ muội không xuyên qua, xem ra cô ấy luyện chế phương thuốc là do bị đạo sỹ lừa dối.
Đường Hâm nhẹ nhàng thở ra…
…………
Lúc này Đường Trừng đang chỉ huy nha hoàn biết y thuật là Hổ Phách đem bột phấn trong bình dược mang ra tới, sau đó cô tự mình động thủ đem thuốc đổ vào bát, dùng chày giã trộn vào nhau.
Tào ma ma và Cao ma ma thấy Đường tứ tiểu thư chỉ ngồi giã thuốc, không làm việc gì quá sức liền không ra tiếng ngăn cản.
Tất cả mọi người đều không nhìn thấy cũng không phát hiện Đường Trừng dùng linh hồn lực dao động tập trung giã thuốc, phải chính cô tự giã mới là trung tâm tinh túy của nước thuốc, những bước phía trước chỉ là một phần của luyện chế nước thuốc mà thôi.
Bước này trước kia là do người máy thông minh làm, nhưng cổ đại làm gì có người máy, tất cả đều phải dựa vào bàn tay của con người, cũng không có các công cụ máy móc hiện đại thôi đành đơn giản dùng chày cối phối trí nước thuốc vậy.
Mười lăm phút sau Hổ Phách nghe theo tiểu thư phân phó, mang bột phấn vừa giã đổ vào các ấm sắc thuốc để nấu, Đường Trừng mang dược liệu giã nat rồi cũng đổ vào ấm sắc thuốc sau đó dùng linh hồn lực và tay để khuấy thuốc, một lát sau chps mũi cô ẩn ẩn có chút lấm tấm mồ hôi.
“Xong rồi, Cường thân kiện thể nước thuốc đã chế thành công, chúng ta tìm một người thân thể yếu ớt đến thí nghiệm.”
Đường Trừng lộ ra nụ cười, giữa mày hơi lộ ra chút mệt mỏi. Xuyên qua thời không sau linh hồn lực của cô suy yếu rất nhiều, dẫn tới việc vừa lyện chế nước thuốc tiêu hao linh hồn lực khá lớn. Cô cần nghĩ ngơi hai ba ngày mới có thể khỏe lại. Tuy nhiên khi nhìn thấy bình nước thuốc vừa luyện chế thành công, đôi mắt hạnh xinh đẹp của cô lại tràn đầy vẻ kích động.
Rốt cuộc có thể cải tạo khối thân thể mềm yếu này.
Tứ đại nha hoàn nhìn thấy nước thuốc trong ấm sắc thuốc trở nên đen sì , nhịn không được nuốt nước miếng, thật là đáng sợ.
Hai vị ma ma cũng lui về sau một bước nhìn ấm nước thuốc.
“Tiểu thư, hay là chúng ta gọi đại phu đến kiểm tra nước thuốc này xong thì lại tìm người đến làm thí nghiệm có được không?”
Trái tim của Trân Châu đều đang run lấy bẩy, nước thuốc đen sì như vậy nhìn có vẻ hơi giống thuốc độc á. Chẳng may đem người độc chết thì…..
Mắt hạnh của Đường Trừng hơi Trừng lên
“Các ngươi không tin ta?”
“Không phải, không phải ạ, sao nô thì có thể không tin tiểu thư được, chỉ là Hầu Gia đã ra lệnh sau khi cô luyện chế nước thuốc xong cần để cho đại phu kiểm tra thì mới có thể sử dụng.”
Trân Châu vội vàng lắc đầu phủ nhận, trong lòng nghĩ, đây khôg phải vấn đề tin hay không tin, mà là nước thuốc của tiểu thư nhìn rất sợ, vừa nhìn liền có cảm giác có vấn đề.
Đường Trừng cảm thấy bọn nó đúng là không biết nhìn hàng.
“Được, San Hô, em đi gọi đại phu lại đây kiểm tra đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
