Dòng điện như một con rắn độc luồn qua thái dương, trước mắt cô nổ tung một mảng trắng xoá, hàm răng không khống chế được mà va lập cập.
Cô cuộn tròn người lại, mồ hôi lạnh thấm ướt váy ngủ, tựa như vừa bị vớt từ nước đá lên.
“Cứ xem như thực hiện lời hẹn của bậc trưởng bối, ăn bữa cơm làm quen một chút.”
“Đối phương cũng chỉ coi là buổi gặp gỡ giao tình giữa hai nhà thôi.” Bố giành máy bổ sung.
Đại Thất vốn luôn tìm cách thử vượt giới hạn nên cô ôm tâm lý may mắn, dứt khoát từ chối bữa gặp mặt.
Bố mẹ cũng không ép.
Ai ngờ lần này cú sốc điện ập đến còn nhanh hơn, thậm chí chẳng để cô kịp phản ứng.
Cô cứ nghĩ thân phận góa phụ là lá bùa hộ mệnh và cái chết của Thời Nguy sẽ khiến kịch bản lệch hướng.
Nhưng chết rồi sẽ được về nhà ư? Thiên đạo chưa từng nói vậy.
“Đi thì đi, chẳng phải chỉ là ăn bữa cơm thôi sao.” Không dám tự tìm đường chết nữa, cô lập tức gọi điện xin lỗi, đồng ý tham gia.
Nhà họ Phó là kiểu hào môn đỉnh cấp thế gia, họ sẽ cần một người phụ nữ đã từng có chồng chắc?
Cái thiên đạo khốn kiếp này rốt cuộc muốn cô làm gì vậy.
Trong cốt truyện viết rõ: vợ của một trong những nam chính chỉ là một tiểu thư xuất thân bình thường, vốn không cùng đẳng cấp.
Giờ còn thành góa phụ, vậy càng đừng mơ tưởng có thể thành.
"Hay rồi, mình chẳng ham làm vợ nam chính tý nào. Toàn đường chết cả."
Cô ngã vật xuống giường, ngẩn người nhìn trần nhà, lầu bầu.
Hai năm hôn nhân dày vò đã để cô nếm đủ sự dài đằng đẵng và giày vò của thời gian, chưa kể bây giờ chỉ có thể ngồi chờ chết.
Những chiếc gai nhiều đến mấy, những góc cạnh sắc nhọn đến mấy trên người cô cũng đã sớm bị thế giới này mài mòn tròn trịa.
Người phụ nữ trong gương mắt sưng đỏ, khóe môi lại cố gắng nhếch lên, trông chẳng khác gì một con búp bê tinh xảo trong tủ kính của cửa hàng.
Nếu Phó Văn Cảnh biết “tiểu thư danh môn” mình sắp gặp là một góa phụ, e là sẽ lạnh mặt quay người bỏ đi ngay tại chỗ.
Nhưng cái dòng điện khốn kiếp vẫn còn luồn lỏi tận trong tủy xương, cô không có quyền nói "không".
Đối phương đã thêm liên lạc của cô.
Ảnh đại diện của Phó Văn Cảnh trống trơn, toát ra khí lạnh xa cách.
Cô hít sâu một hơi, lịch sự gửi lời chào, đối phương chỉ lạnh lùng trả lời thời gian gặp mặt, chẳng nói thêm câu nào.
“Đồ ngạo mạn vô lễ, tưởng ai cũng mê mẩn anh chắc.”
Thái độ lạnh nhạt khiến cô nàng tiểu thư lập tức nổi chứng kiêu ngạo.
Cô nhìn chăm chăm vào khung hội thoại, gương mặt xinh đẹp nhuốm sương, lẩm bẩm nguyền rủa gã đàn ông vô lễ kia.
Cuộc xem mắt được xây dựng trên lời nói dối này, ngay từ đầu đã định là một vở hề.
Cô mặc rất đơn giản, một chiếc váy lụa trắng ôm eo tinh tế, không trang trí cầu kỳ, chỉ làm nổi bật vòng eo mảnh mai. Giày cao gót ngọc trai cùng tông, cổ áo chữ V khéo léo khoe chiếc cổ thiên nga trắng ngần, làn da mịn như sứ. Mái tóc đen chỉ buông xõa tự nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

