Hai đứa kẻ tung người hứng, nói liên miên, Tống Thanh Ca thì cứ liên tục cuống quýt lắc đầu phủ nhận.
Đại Thất thấy cảm xúc hai bên càng lúc càng kích động, gân xanh trên trán cô cũng giật giật nổi rõ.
Ai mà ngờ được rằng Đại Thất ngày xưa luôn là người gây chuyện, giờ đây lại đứng giữa làm người hòa giải.
Cô cố gắng giữ vững uy nghiêm, nét mặt tỏ ra giận dữ để trấn áp học sinh.
Chứ thật ra trong lòng Đại Thất sắp vỡ vụn, chỉ sợ mình thể hiện không tốt khiến hình tượng nhân vật sụp đổ.
Cô nhíu mày, lập tức quát lớn:
“Được rồi! Tất cả đừng nói nữa.”
“Nếu cả hai bên đều giữ ý kiến riêng, thì trước tiên hãy đi kiểm tra camera giám sát, dùng sự thật để nói chuyện.”
Trong đám đông vang lên một tràng những tiếng xuýt xoa khe khẽ. Không ai ngờ giáo viên mới đến này lại trực tiếp đề nghị đi xem camera.
Dù sao thì ở Học viện Kim Hách Đặc Tư, lời nói của những tiểu thư công tử nơi đây xưa nay vẫn luôn là “sự thật”. Nói xong, Đại Thất liền cầm điện thoại gọi cho phòng giám sát, lại không để ý thấy trong đám người có một nam sinh vốn đang nhàn nhã xem kịch, sắc mặt bỗng chốc thay đổi.
Trong thời gian chờ điều tra camera, Đại Thất xếp học sinh trở về vị trí của mình, đồng thời cũng lấy được hộp y tế. Cầm chiếc hộp nhỏ, cô bước tới bên cạnh Thời Hinh Nhi: “Được rồi, duỗi chân ra. Không muốn để lại sẹo thì bôi ít thuốc đi.”
Vừa nói cô vừa lục tìm thuốc sát trùng trong hộp.
“Em không cần cô! Là Tống Thanh Ca đẩy em, phải để nó đến bôi cho em mới đúng!”
Má cô gái đỏ ửng lên một cách khó hiểu, ánh mắt vẫn mang theo vẻ kiêu ngạo quen thuộc.
Đại Thất ngước lên nhìn Thời Hinh Nhi:
“Trước khi sự thật chưa rõ ràng, không thể tùy tiện quy tội cho bất kỳ ai.”
Nói xong, cô ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nắm lấy cẳng chân của thiếu nữ kéo về phía mình:
“Phải nhanh chóng bôi thuốc, chắc em cũng không muốn để lại sẹo trên đôi chân xinh đẹp này đâu nhỉ?”
Vạt váy lụa trượt khỏi đầu gối, cẳng chân Thời Hinh Nhi trắng mịn như sứ, không khỏi làm nổi bật vết trầy xước đỏ bầm như đóa mai đỏ nở trên nền tuyết.
Đại Thất cầm miếng bông trên tay bắt đầu thoa, động tác nhẹ nhàng như đang chạm vào đồ sứ dễ vỡ.
Cơ bắp trên chân Thời Hinh Nhi lúc đầu căng cứng, sau đó mới dần thả lỏng, nhưng vành tai lại âm thầm đỏ lên.
“Hừ, rõ ràng là nó đụng ngã em.”
Tiếng lầm bầm của cô gái càng lúc càng nhỏ, mang theo chút ấm ức khó nhận ra: “Nếu em để lại sẹo, nhất định sẽ không tha cho nó.”
Đại Thất nghe cô gái thì thầm trách móc, cô không đáp lại, sau khi bôi thuốc xong liền đứng dậy thu dọn.
"Được rồi, mấy ngày này em nhớ chú ý vệ sinh vết thương, sẽ không để lại sẹo đâu." Nói xong, cô đứng dậy rời đi.
Xử lý xong vết thương của Thời Hinh Nhi, Đại Thất lại cầm hộp thuốc bước về phía Tống Thanh Ca. “Được rồi, em Tống, đến lượt em.”
Cô gái vẫn giữ nguyên tư thế đứng tại chỗ, Tống Thanh Ca sững người, chưa kịp phản ứng, theo bản năng lùi lại nửa bước: “Không, em… em đâu có bị thương…”
Cả lớp đều sững sờ. Trước đó chẳng ai để ý Tống Thanh Ca cũng bị thương, còn việc Đại Thất biết cô ấy có vết thương là do quan sát thấy nữ chính trong lúc đối chất vừa rồi đầu gối phải hơi co lại, trông như đang cố chịu đựng đau đớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)