“Ha ha… chuyện này, bọn con mới chỉ gặp nhau được hai…”
Nhìn người phụ nữ bên cạnh mở to đôi mắt trong veo như nước nhìn mình, Phó Văn Cảnh vô thức nuốt nước bọt.
“Văn Cảnh nói đúng đấy, người trẻ có nhịp sống của người trẻ, đừng giục gấp quá.”
Ông cụ Phó lên tiếng, mấy vị trưởng bối khác cũng không nói thêm gì nữa.
“Vậy hôm nào chọn một ngày đẹp, chúng ta cũng nên đến thăm hỏi đàng hoàng nhà Trường Long một chuyến.” Ông cụ Phó lại nói.
…Câu này với chuyện giục cưới ban nãy có gì khác nhau đâu.
Đôi bên nói với nhau vài câu khách sáo, trời cũng đã tối, nên ai nấy đều chuẩn bị ra về.
Lúc chia tay, bà Phó còn đặc biệt quyến luyến, dặn dò cô nếu rảnh thì nhất định phải đến thăm họ nữa. Đại Thất mỉm cười đồng ý.
Về nhà thì do Phó Văn Cảnh lái xe đưa cô về.
“Vừa nãy mọi người nói chuyện đó, em thấy sao?”
Người đàn ông đột ngột lên tiếng, Đại Thất quay đầu nhìn sang người đàn ông đang lái xe.
Dưới ánh đèn mờ trong xe, đường nét gương mặt nghiêng của anh càng thêm sắc sảo, tuấn tú, khiến cô ngẩn người trong chốc lát.
Đợi hoàn hồn lại, cô quay đi, cụp mắt xuống trầm ngâm một lúc, rồi do dự hỏi:
“Ý anh là… chuyện kết hôn sao?”
“Ừ.”
Phó Văn Cảnh hờ hững đáp, trong đôi mắt sâu thẳm mang theo vài phần dò xét, liếc cô một cái.
Đại Thất không để tâm đến câu hỏi của anh, trong lòng chỉ nghĩ tất cả đều đang phát triển đúng theo cốt truyện, cho dù cô đã từng kết hôn, nhưng không ai biết, điều đó có nghĩa là bất kể thế nào thì cuộc hôn nhân này cũng phải tiến hành theo kịch bản.
Nhưng nếu họ phát hiện ra cô từng kết hôn thì sao? Nếu không kết hôn được, cốt truyện sẽ lệch hướng mất.
Liệu cô có bị điện giật chết không?
Gia đình cô sẽ chịu ảnh hưởng gì?
Cô không muốn liên lụy gia đình mình, cho dù tất cả chuyện này đều là giả, nhưng những người đang đứng trước mặt cô đều là những con người sống sờ sờ ra đó.
Phó Văn Cảnh quay đầu nhìn người phụ nữ vẫn chưa trả lời, còn đang giằng co trong lòng.
“Sao vậy?” Giọng nói đầy quan tâm của anh vang lên.
“Không có gì, anh Phó nghĩ sao?” Cô đột nhiên ngẩng lên, giọng nói mang chút thăm dò.
“Cô Đại, có lẽ, chúng ta là lựa chọn tốt nhất của nhau.”
Câu nói ấy khiến Đại Thất khựng lại, ánh đèn hắt xuống, chiếu vào đồng tử cô tạo thành những đốm sáng nhỏ, đôi mắt hạnh vốn lúc nào cũng như phủ một tầng sương mù giờ mở to, trong veo đến mức có thể phản chiếu rõ ràng dáng vẻ anh lúc này.
Ngay sau đó, anh bỗng bật cười nhẹ:
“Quan trọng hơn hết, cô Đại, tôi sẽ không quan tâm quá khứ của cô. Nếu tương lai chúng ta thật sự ở bên nhau, tôi sẽ chung thủy với cô, tuyệt đối không hai lòng.”
Cô rất muốn nói, câu này anh nói hơi sớm đấy.
“Vậy nên, em có muốn thử… ở bên anh một lần không?” Giọng anh khàn khàn, lại còn mang theo vài phần mê hoặc lòng người.
Cô chớp đôi mắt trong veo xinh đẹp, chỉ khẽ gật đầu, giọng nói mềm mại, ngọt ngào vang lên:
“Vâng.”
Dù gì cốt truyện phải diễn ra như thế này mà, đúng không.
…
Đại Thất lại trở về với cuộc sống đi sớm về trưa, thật ra công việc của cô cũng không bận lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


