Sau đó, Thẩm Tranh lại cùng Hứa chủ bộ thảo luận về cách thức chế tác phiếu gạo.
Bọn họ nhất trí cho rằng cần dựa vào sổ hộ tịch của huyện nha để tiến hành phân phối. Người dân phải mang sổ hộ tịch đến huyện nha để làm phiếu gạo, trên phiếu gạo sẽ ghi thông tin hộ tịch của người nắm giữ, lại đóng thêm con dấu của huyện nha, sau đó huyện dân mới cầm phiếu đi mua lương thực.
Mỗi hộ gia đình cứ sau bảy ngày lại có thể đến làm phiếu gạo một lần. Nếu hộ gia đình chỉ có một người thì tiêu chuẩn mua là một cân rưỡi cho bảy ngày; nếu có hai người thì là ba cân cho bảy ngày, cứ thế nhân lên.
Bảy ngày một cân rưỡi lương thực thực tế là ăn không đủ no, nhưng Thẩm Tranh và Hứa chủ bộ tính toán một chút, dù như thế thì đối với huyện nha cũng là một khoản chi tiêu cực kỳ lớn.
Ăn không đủ no thì đành chấp nhận ăn không đủ no vậy, mọi người ráng chịu đựng vài tháng khó khăn cuối cùng này.
Sau khi hai người bàn bạc xong xuôi, Thẩm Tranh bảo Hứa chủ bộ chép lại thành hai bản khế ước. Vừa chờ Hứa chủ bộ chép xong, nàng liền mang theo hai bản khế ước cùng con dấu huyện nha vội vã rời đi.
Vừa tới tiệm lương thực Hồ thị, gã tiểu nhị đã đon đả đón lấy: "Huyện lệnh đại nhân mời vào trong, chưởng quầy dặn về sau ngài tới tìm cứ việc đi thẳng vào là được."
Ở trà thất, Hồ Lợi Khai nghe thấy tiếng gã tiểu nhị nói liền biết là Thẩm Tranh tới, vội vàng bước ra đón.
"Thẩm đại nhân, mau mời vào."
Sau khi hai người ngồi định chỗ, Thẩm Tranh liền đưa bản khế ước trong tay cho Hồ Lợi Khai: "Mời Hồ chưởng quầy xem qua."
Hồ Lợi Khai sốt sắng nhận lấy bản khế ước, hắn xem qua từng điều khoản một, tất cả đều đúng như những gì hắn và Thẩm Tranh đã thương lượng. Trái tim đang treo lơ lửng của hắn tức thì từ từ hạ xuống.
Đúng là cứ phải giấy trắng mực đen rõ ràng thế này mới làm hắn yên tâm được.
"Hồ chưởng quầy có dị nghị gì về bản khế ước này không? Nếu có điều gì chưa thỏa đáng, ngài cứ việc nói ra, chúng ta sửa lại là được."
Thẩm Tranh nhìn nét mặt Hồ Lợi Khai liền biết hắn rất hài lòng với nội dung khế ước, nhưng vài câu xã giao thì vẫn phải nói.
Khi Hồ Lợi Khai nhìn tới dòng "Năng suất tám trăm cân mỗi mẫu, việc bán giống lúa năm đầu tiên do tiệm lương thực Hồ thị toàn quyền phụ trách, hưởng hai phần lợi nhuận", hắn còn điều gì không hài lòng cơ chứ!
Đối với hắn mà nói, chỉ là trước mắt tạm thời ổn định giá cả và cho huyện nha mượn chút lương thực vài tháng, nhưng đổi lại trong vòng một năm sau đó sẽ là lợi nhuận đếm không xát, quả thực là vụ làm ăn một vốn bốn lời!
Nhưng thực ra đối với Thẩm Tranh, vụ làm ăn này cũng chẳng hề chịu thiệt. Nàng vốn dĩ đã muốn tìm thương nhân lương thực thích hợp để giúp bán hạt giống, nay giao cho Hồ Lợi Khai, về sau nàng chỉ việc ngồi chờ đếm tiền.
Đây là cục diện đôi bên cùng có lợi.
Hai người nhìn nhau cười, lần lượt ký tên mình vào chỗ ký kết, Thẩm Tranh còn móc con dấu huyện nha ra ấn mạnh lên bản khế ước.
Chuyện này coi như đã được ấn định chắc chắn.
Thẩm Tranh cầm lấy một bản khế ước rồi đứng dậy cáo từ. Hiện tại ở huyện nha có một đống việc đang chờ nàng, Hồ Lợi Khai cũng biết nàng bộn bề công vụ nên không giữ lại nữa.
...
Khi Thẩm Tranh trở về huyện nha, mọi người đang dùng bữa ở công trù, xem ra đã tìm được đầu bếp nữ làm tạm thời.
"Đại nhân đã về rồi! Mau tới dùng cơm đi ạ!" Bộ khoái Triệu Hưu nhìn thấy Thẩm Tranh liền cất tiếng gọi.
Người ở huyện nha vừa vặn quây quanh một bàn lớn, xôn xao gọi Thẩm Tranh mau tới. Thẩm Tranh ngày thường cơ bản đều ăn chung với bọn họ, mới đầu bọn họ còn chưa quen lắm, sau này biết Thẩm Tranh thật sự không có chút giá phô trương nào nên cũng dần thích nghi.
Nữ đầu bếp mới tới đang dọn thức ăn lên cho bọn họ. Nghe thấy lời mấy tên bộ khoái, bà giơ tay vỗ bộp một cái vào Tiểu Viên - tên bộ khoái đang gọi hăng hái nhất: "Thằng nhóc ranh này, làm gì có chuyện Huyện lệnh đại nhân lại ngồi ăn chung bàn với các ngươi!"
"Thế làm sao mà được! Ta ở trong bếp ăn tạm qua quít là được rồi!" Viên thím vội vàng từ chối, đặt thức ăn lên bàn xong là muốn quay đi ngay.
Thẩm Tranh lặng lẽ nháy mắt với Tiểu Viên. Tiểu Viên lập tức hiểu ý, đứng dậy đè mẫu thân mình ngồi xuống ghế: "Nương cứ yên tâm ăn đi, người ở huyện nha chúng con đều ăn chung với nhau hết!"
Viên thím đã ngồi xuống rồi thì cũng chẳng tiện đứng dậy từ chối nữa, đành phải cùng mọi người dùng bữa.
"Tay nghề của thím tốt thật đấy! Tay nghề Lại thúc tuy giỏi nhưng ngày nào cũng ăn đâm ra cũng ngán!" Triệu Hưu thấy Viên thím có chút gò bó liền mở miệng khen ngợi.
Tiểu Viên liếc hắn một cái: "Tuy mẫu thân ta nấu ăn ngon thật, nhưng Triệu huynh à, huynh cũng chỉ thừa lúc Lại thúc không có ở đây mới dám nói thế thôi."
Một đám bộ khoái xúm lại trêu chọc Triệu Hưu. Lại thúc ở công trù là người ghét nhất khi nghe ai chê mình nấu ăn không ngon, đến từ "ngán" cũng không được phép nhắc tới.
Sau khi mọi người ăn xong liền bắt đầu ngồi tán chuyện. Thẩm Tranh trong lòng đang vướng bận chuyện phiếu gạo nên mở miệng hỏi: "Trong số các ngươi có ai biết chữ không?"
Không phải Thẩm Tranh coi thường bọn họ, mà là trình độ giáo dục ở huyện Đồng An này thực sự quá thấp, nhân tài biết chữ chỉ như lông phụng sừng lân.
Mà tiêu chuẩn tuyển bộ khoái cũng chưa từng có hạng mục biết chữ này, chỉ cần thân thể khỏe mạnh, đầu óc linh hoạt là được.
Mấy tên bộ khoái nghe Thẩm Tranh hỏi thì hơi khựng lại, chỉ có Triệu Hưu, Tiểu Viên và Tiếu Triển ba người giơ tay lên.
Đang lúc Thẩm Tranh mừng rỡ vì còn có ba người biết chữ, thì cả ba lại dội cho nàng một gáo nước lạnh: "Đại nhân, chúng ta chỉ là từng đi theo lão đồng sinh trong huyện học vài chữ, chỉ có thể nhận ra được tầm bảy tám phần..."
Thẩm Tranh không biết cái "bảy tám phần" trong miệng bọn họ là tới mức độ nào, nhưng nàng biết đem việc phát phiếu gạo giao cho bọn họ sợ là không xong rồi.
Nàng đành vẫy vẫy tay với ba người: "Không sao, để ta nghĩ cách khác."
Ba người nhìn vẻ mặt thất vọng của Thẩm Tranh mà áy náy không thôi, thầm hối hận ngày trước sao không đi theo lão đồng sinh học hành tử tế, biết đâu hôm nay đã có thể giúp sức cho đại nhân.
Thẩm Tranh trong đầu sàng lọc những ứng viên mà nàng có thể tin tưởng lại biết chữ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thế nhưng cảm thấy chỉ có mỗi Hứa chủ bộ.
Nhưng một mình Hứa chủ bộ làm sao gánh nổi khối lượng công việc đó. Nàng vò đầu bứt tóc suy nghĩ, nhất định là còn có người khác!
Lúc này, một bóng hình chợt lóe lên trong đầu Thẩm Tranh.
Cũng không biết có được hay không, phải đi hỏi thử mới biết, nàng thầm nghĩ.
Suy nghĩ xong xuôi, Thẩm Tranh ngẩng đầu lên liền thấy đám bộ khoái xung quanh đang nhìn nàng với vẻ mặt đầy áy náy. Nàng không khỏi bật cười khẽ: "Làm gì thế chứ, ta có trách các ngươi đâu. Mau trở về phòng nghỉ ngơi đi."
Đám bộ khoái lại mang vẻ mặt xấu hổ lui ra ngoài.
Bọn họ không những chẳng giúp được gì, ở lại còn làm phiền đại nhân suy nghĩ.
Còn lại một mình, Thẩm Tranh lập tức cảm thấy sự mệt mỏi của cả ngày tràn về. Nàng trở về phòng rửa mặt qua quít rồi lên giường ngủ thiếp đi.
...
Sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng Thẩm Tranh đã thức dậy. Dù nàng tự thấy mình có ý chí thép thì mấy ngày qua dồn dập công việc cũng khiến nàng mệt mỏi rã rời.
Nàng nghĩ tới hôm nay chính là ngày mở phiên tòa xét xử Lưu Bao Nha nên không khỏi ép bản thân phải xốc lại tinh thần.
Hôm nay chính là ngày trọng đại để lập lại quy củ cho huyện dân!
Từ hậu viện truyền lại tiếng luyện võ của đám bộ khoái. Khi Thẩm Tranh đi qua, bọn họ sôi nổi lên tiếng chào hỏi nàng.
Thẩm Tranh nhìn trời thấy cũng không còn sớm liền gọi bọn họ dừng lại: "Mau tới công trù ăn sáng đi, chút nữa chúng ta còn phải mở phiên tòa."
"Rõ!"
Thẩm Tranh cùng đám bộ khoái trên đường tới công trù thì gặp Hứa chủ bộ. Trong tay hắn đang cầm mấy gói giấy dầu, đi về phía bộ thính.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)