Trong lòng Hồ Lợi Khai đương nhiên cảm thấy rất tốt, nhưng hắn lại không dám biểu hiện quá rõ ràng: "Toàn bộ đều nghe theo lời đại nhân."
Kỳ thực trong lòng hắn vẫn mơ hồ có chút bất an. Lúc nãy hắn bị năng suất lúa nước quá cao làm cho choáng váng đầu óc. Bây giờ nghĩ lại bản thân có lẽ phải bù vào không ít bạc, lòng lại bắt đầu thấy lo âu.
"Đại nhân, tiểu nhân còn một chuyện muốn thỉnh giáo đại nhân. Việc bán lương thực này mỗi ngày cũng phải định ra một mức giới hạn, bằng không tiểu nhân gánh không nổi mất!"
Thẩm Tranh gật đầu, đây là điều đương nhiên, chỉ là lúc nãy chưa kịp bàn tới mà thôi.
Nàng suy tư một lúc rồi mở miệng: "Khi ta trở về huyện nha sẽ lập tức cho làm một đợt phiếu gạo không thể chuyển nhượng. Đến lúc đó phát cho mỗi hộ gia đình dựa theo nhu cầu thực tế. Huyện dân mang phiếu gạo tới sẽ mua lương thực theo đúng mức giá chúng ta vừa bàn. Nếu người tới mua không có phiếu gạo thì Hồ chưởng quầy cứ bán ra theo giá bình thường là được."
Hồ Lợi Khai cúi đầu ngẫm nghĩ lời nàng nói, lập tức thấy vô cùng hợp lý: "Mỗi tờ phiếu gạo dùng xong liền trở thành phế thải cất lại ở chỗ tiểu nhân, như vậy còn tiện cho chúng ta thống kê xem tổng cộng đã bán ra bao nhiêu lương thực!"
Lời đã bàn tới đây coi như đã tương đối thỏa đáng. Cuối cùng, Thẩm Tranh cùng Hồ Lợi Khai trao đổi về vấn đề phân chia lợi ích sau mùa bội thu và việc bán hạt giống lúa.
Đại khái là sau vụ thu hoạch năm nay, huyện nha cần nghiêm ngặt kiểm soát việc huyện dân tự ý bán hạt giống lúa ra ngoài. Nhất định phải bảo đảm toàn bộ huyện Đồng An chỉ có duy nhất một nơi phân phối hạt giống lúa ra bên ngoài, đó chính là tiệm lương thực Hồ thị.
Còn về phần đưa đợt hạt giống này ra ngoài như thế nào thì Thẩm Tranh phải tính toán kỹ lại. Đến lúc đó nhất định phải bán ra với giá thật cao, một bước giúp huyện Đồng An này thoát nghèo làm giàu!
Hơn nữa chuyện nàng cùng Hồ Lợi Khai hợp tác, lợi nhuận thu về sau này phần lớn sẽ thuộc về nàng và huyện nha.
Hồ Lợi Khai đối với việc này cũng không có dị nghị gì. Thẩm Huyện lệnh ăn thịt, hắn có thể đi theo phía sau húp chút nước canh là tốt lắm rồi.
"Hôm nay tạm thời thế đã. Đợi ta về huyện nha soạn xong khế ước sẽ mang qua. Đến lúc đó nếu Hồ chưởng quầy cảm thấy không có vấn đề gì, huyện nha sẽ bắt đầu bắt tay vào làm phiếu gạo. Mong Hồ chưởng quầy mấy ngày tới hãy nhập thêm nhiều lương thực về."
Lúc này Thẩm Tranh cảm thấy công việc bận rộn dồn dập, liền đứng dậy cáo từ.
Nàng phải về nhanh chóng soạn xong khế ước, ngày mai còn phải mở phiên tòa xét xử Lưu Bao Nha nữa.
"Tiểu nhân tiễn Thẩm đại nhân." Hồ Lợi Khai cung kính tiễn Thẩm Tranh ra tới tận cửa tiệm lương thực.
Sau khi Thẩm Tranh đi rồi, Hồ Lợi Khai trở lại trà thất. Khi sự phấn khích lúc nãy qua đi, hắn đột nhiên lại thấy sợ hãi.
Trong đầu hắn liên tục nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy ở ruộng ươm mạ hôm nay, rồi lặp đi lặp lại việc xác nhận số ngày nảy mầm của đống mạ đó.
Nếu như Thẩm đại nhân và Vương công tử kia hùa nhau lừa hắn...
"Không đúng, không đúng." Hắn lại lắc đầu. Thẩm đại nhân đã nói sẽ ký khế ước với mình, làm một vị Huyện lệnh một huyện, cớ gì phải dùng lúa nước để lừa gạt một chưởng quầy tiệm lương thực như hắn chứ?
Chỉ vì áp giá lương thực thôi sao? Nếu là vị Huyện lệnh tàn nhẫn, tùy tiện tìm đại vài lý do là có thể ép một chưởng quầy nhỏ như hắn dâng nộp toàn bộ lương thực tồn kho ra rồi.
Lúc này hắn nghiễm nhiên đã ở thế phóng túng không thể quay đầu, đành phải vừa lo âu vừa chờ đợi ngày thu hoạch vụ thu đến.
Chuyện thành công thì tốt nhất, Hồ Lợi Khai hắn vừa kiếm được tiền vừa có danh tiếng. Còn nếu chuyện này không thành, số bạc hắn bỏ ra bù vào nhất định phải đòi lại từ huyện nha!
...
Thẩm Tranh suốt chặng đường về đều suy ngẫm về nội dung khế ước với Hồ Lợi Khai. Nàng tính đi tính lại vẫn cảm thấy cần phải cho người ta một sự bảo đảm.
Hồ Lợi Khai lúc đó là bị lợi nhuận khổng lồ làm cho mờ mắt nên mới cắn răng đồng ý yêu cầu hạ giá lương thực của nàng, nhưng bản thân nàng dĩ nhiên cũng không thể chiếm tiện nghi của người ta quá mức.
Trên khế ước vẫn phải thêm vào một điều khoản mới được: Nếu đến lúc đó năng suất lúa nước không đạt tám trăm cân mỗi mẫu, huyện nha sẽ hoàn trả toàn bộ số tiền Hồ Lợi Khai đã bỏ ra bù vào.
Thẩm Tranh cực kỳ tin tưởng vào giống lúa lai do hệ thống cung cấp. Thêm điều khoản này vào khế ước chỉ nhằm mục đích trấn an Hồ Lợi Khai trong vài tháng tới, bằng không ngày ngày chỉ thấy tiền ra mà không thấy tiền vào, chắc hắn xót ruột đến chết mất.
Thẩm Tranh vừa bước vào cổng huyện nha đã thấy Hứa chủ bộ đang đứng ở trong viện. Hôm nay đàm phán thành công việc áp giá lương thực khiến tâm trạng nàng cực tốt, dĩ nhiên không còn chấp nhặt với hắn về chuyện buổi sáng nữa.
"Hứa chủ bộ, đang bận sao?" Thẩm Tranh tiến lên hỏi.
Hứa chủ bộ đã sớm nhìn thấy Thẩm Tranh, còn tưởng nàng vẫn ghi thù chuyện buổi sáng, không ngờ Thẩm Tranh lại chủ động mở lời hỏi thăm hắn.
"Không bận, đại nhân có việc gì sao?"
Hứa chủ bộ đột nhiên dừng bước, hắn cực kỳ chấn động quay đầu lại hỏi: "Đại nhân nói là... giống lúa nước ngài giao cho Vương Quảng Tiến ươm trồng có năng suất tám trăm cân mỗi mẫu sao?"
"Đúng vậy." Thẩm Tranh muốn bảo hắn đừng hỏi nhiều nữa, bởi vì nàng cũng chẳng giải thích nổi nguồn gốc của đợt hạt giống này, thà rằng cứ im lặng chờ tới ngày thu hoạch là xong.
Không hiểu sao Hứa chủ bộ lại có vài phần tin tưởng nàng, có lẽ là do trong nửa tháng qua, hình ảnh Thẩm Tranh hết lòng vì dân đã khắc sâu vào lòng người.
Hắn không nghĩ Thẩm Tranh lại đem chuyện dân sinh ra làm trò đùa, mà khi nhìn thấy vẻ mặt có chút thiếu kiên nhẫn của Thẩm Tranh, những lời nghi ngờ định thốt ra cũng nghẹn lại.
Hắn đành phải chuyển chủ đề: "Ngài đã ép giá lương thực của tiệm lương Hồ thị xuống bằng mức giá của năm bội thu sao?"
"Đúng vậy." Thẩm Tranh gật đầu, nhưng nàng cũng giải thích rõ ràng rằng khoản chênh lệch giá này sau này huyện nha sẽ bù lại cho Hồ Lợi Khai.
Sau khi hai người vào bộ thính, Hứa chủ bộ liền dựa theo lời Thẩm Tranh thuật lại để soạn bản khế ước sơ bộ.
Nội dung khế ước đại khái chia làm bốn điều khoản: Yêu cầu về việc chế tác và quy đổi phiếu gạo của huyện nha; Khoản trợ cấp giá lương thực hiện tại của tiệm lương Hồ thị cùng việc thanh toán lại của huyện nha sau này; Chế độ độc quyền bán hạt giống lúa sau mùa bội thu; Chế độ phân chia lợi ích cuối cùng từ việc bán hạt giống lúa.
Thẩm Tranh nhìn bản khế ước sơ bộ vừa soạn xong, mới nhớ ra một chuyện mà trước đó nàng đã bỏ qua, đó là hiện tại nàng ở huyện Đồng An hoàn toàn không có ruộng đất trồng cấy.
Điều này đồng nghĩa với việc bản thân nàng trong thời gian ngắn không có điều kiện để tự gieo trồng lúa lai. Tuy nhiên hạt giống là do nàng cung cấp, nàng hoàn toàn có thể trích phần trăm hoa hồng từ đó.
Hiện tại triều Đại Chu thuế nông nghiệp khá cao, mức thu thuế của huyện nha địa phương là "thập chi thuế nhị" (mười phần thu hai phần). Nghĩa là nông dân thu hoạch được mười cân lương thực thì có hai cân phải nộp cho huyện nha.
Sau đó huyện nha lại trích một nửa trong số đó nộp lên phủ nha, phủ nha nộp lên quốc khố, còn dư lại một thành lương thực chính là lượng lương thực dự trữ trong kho của huyện nha.
Đến lúc đó Thẩm Tranh dĩ nhiên sẽ nộp các loại lương thực khác lên phủ nha chứ không nộp lúa lai ra.
Nàng liền ngẫm nghĩ, hạt giống lúa là do nàng cung cấp, đến khi thu hoạch trích lại một phần mười thì đâu có quá đáng, phải không?
Nàng nghĩ vậy nên cũng tiện miệng hỏi luôn.
"Đương nhiên là được rồi. Hạt giống lúa là do đại nhân cung cấp, xét theo luật pháp thì đây coi như việc huyện dân mượn lương thực gieo trồng. Địa chủ và các tiệm lương thực trích phần trăm thậm chí còn cao hơn đại nhân nhiều."
Nhận được câu trả lời khẳng định từ Hứa chủ bộ, Thẩm Tranh liền cảm thấy yên tâm hẳn.
Nàng cũng bắt đầu ngóng chờ ngày mùa bội thu. Đến lúc đó, số hạt giống trong tay nàng sẽ giao cho Hồ Lợi Khai bán cho thương nhân các nơi, còn kho lương của huyện nha thì dùng để chém đẹp các huyện khác một vố thật đậm, kiếm tiền về cho huyện nha!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



