"Đa tạ đại nhân!"
Mọi người đồng thanh hô lớn. Bọn họ cảm thấy từ ngày Huyện lệnh đại nhân tới đây, cuộc sống của bọn họ lẫn dân chúng trong huyện ngày càng tốt hơn.
"Hiện tại ngân sách của huyện nha cũng không có nhiều bạc, cho nên tạm thời chỉ có thể tăng cho mọi người 300 văn. Sau này khi cuộc sống của chúng ta khá lên, công việc của mọi người cũng sẽ bận rộn hơn, đến lúc đó lại tăng tiếp!"
Những lời này của Thẩm Tranh khiến mọi người mừng rỡ đến mức không biết đâu mà lần. Ý của đại nhân là chỉ cần bọn họ làm tốt công việc, tiền lương vẫn có thể tiếp tục tăng lên!
"Rõ! Thuộc hạ nhất định sẽ làm việc chăm chỉ! Không làm đại nhân cùng dân chúng trong huyện thất vọng!"
Thẩm Tranh nhìn đám bộ khoái nghiễm nhiên như được tiêm máu gà sung sức, đang định bảo bọn họ giải tán thì chợt nhớ tới chuyện cơm nước hằng ngày của mọi người vẫn chưa có ai lo.
Bộ khoái đông người như vậy, nhờ bọn họ tìm giúp một đầu bếp nữ chắc không phải chuyện khó.
"Còn một chuyện nữa muốn làm phiền các vị. Hiện tại Lại thúc phải sang nấu cơm cho đoàn lao công đào kênh, tự nhiên là không rảnh lo cho chúng ta được. Mọi người nếu có quen biết thím nào thì có thể gọi tới Công Trù làm việc một tháng."
"Chuyện này có gì khó đâu! Ngay hôm nay chúng thuộc hạ sẽ tìm người tới!" Đám bộ khoái lập tức đáp lời. Được vào Công Trù làm việc, e là khối người tranh nhau tới ấy chứ!
"Được rồi, giải tán cả đi." Thẩm Tranh xua xua tay.
Hứa chủ bộ đợi mọi người đi rồi mới tiến lại gần. Hiện tại hai người đã cộng sự với nhau được một thời gian nên cũng quen thuộc hơn đôi chút, hắn trêu ghẹo:
"Đại nhân thảo luận với thuộc hạ từ khi nào thế nhỉ? Trí nhớ thuộc hạ kém quá, thế mà lại quên mất rồi."
Thẩm Tranh vốn muốn kéo Hứa chủ bộ theo để tranh thủ cảm tình của đám bộ khoái, ai ngờ người này được tiện nghi còn khoe mẽ, nàng liền giận dỗi nói: "Nếu không phải ngươi quản tiền bạc trong nha môn, ngươi cho rằng bản quan muốn kéo ngươi vào chắc?"
Nói xong nàng nghênh mặt bước đi.
Hứa chủ bộ đứng tại chỗ thầm bực bản thân, vốn định xích lại gần làm quen với đại nhân, ai ngờ lại lỡ lời.
Đúng lúc này Thẩm Tranh lại quay ngược trở lại, nàng thẳng tắp nhìn hắn: "Làm phiền Hứa chủ bộ viết một bản bố cáo, sáng mai mở phiên tòa xét xử Lưu Bao Nha, dân chúng trong huyện đều có thể tới dự thính!"
Chẳng đợi hắn trả lời, Thẩm Tranh xoay người đi mất.
Trong lòng Thẩm Tranh vẫn nhớ tới mọi người đang đào mương máng, không biết tiến độ ngày qua ra sao, cũng không biết Lại thúc đã mua được xương ống chưa.
Thế nên Thẩm Tranh cảm thấy hôm nay mình vẫn nên đi một chuyến mới yên tâm.
Thế nhưng khi mới đi được một nửa quãng đường, Thẩm Tranh liền cảm thấy thực ra cũng không nhất thiết phải đi.
Ngày nào cũng đi bộ thế này làm lòng bàn chân nàng đau rát, hôm nay sợ là lại mọc thêm vài cái mụn nước mất.
Thẩm Tranh thở dài, dù sao cũng đã đi đến đây rồi, thôi thì tiếp tục đi vậy.
"Đắc, đắc, đắc."
Phía sau Thẩm Tranh truyền đến tiếng xe bò. Nàng vội vàng dạt vào sát vệ đường, nàng hơi sợ con bò này sẽ húc nàng văng xuống ruộng.
"Huyện lệnh đại nhân!"
Trên xe bò truyền đến tiếng gọi của một nữ tử. Thẩm Tranh quay đầu nhìn lại, hóa ra là Hà Hoa, con gái của Ngô lí chính. Nàng mỉm cười cất tiếng chào Hà Hoa.
"Lưu thúc, dừng xe một chút!"
Hà Hoa đứng dậy trên xe bò, vội vàng bảo lão hán đánh xe dừng xe lại.
Xe bò vừa dừng hẳn, nàng xách vạt áo nhảy xuống, hớn hở chạy tót về phía Thẩm Tranh. Nàng vui lắm!
Hôm nay nàng vốn đi nhờ xe bò của Lưu thúc sang trấn bên cạnh để bán đồ thêu. Lúc về thì nhìn thấy một bóng dáng cực kỳ giống Huyện lệnh đại nhân, nàng sợ mình nhìn nhầm nên phải dụi mắt xác nhận mấy lần liền.
Đến khi xe bò lại gần, nàng nhìn rõ người phía trước thế mà đúng là Huyện lệnh đại nhân thật.
Trong lòng nàng thầm vui mừng, nàng với Huyện lệnh đại nhân thật là có duyên, hai ngày nay đã gặp nhau những hai lần!
Nàng vội vàng chỉnh đốn lại quần áo trên xe bò rồi mới cất tiếng gọi Thẩm Tranh.
"Huyện lệnh đại nhân, ngài muốn đi ra đê sông sao ạ!" Hà Hoa vừa đến trước mặt Thẩm Tranh liền lên tiếng hỏi.
Thẩm Tranh gật đầu: "Đúng vậy, Ngô cô nương đây là đang về nhà sao?"
Hà Hoa nghe Thẩm Tranh trả lời lại càng thêm vui vẻ vì được bắt chuyện với Huyện lệnh đại nhân.
Nàng đầy vẻ mong chờ hỏi: "Đúng rồi ạ! Đại nhân với chúng ta vừa vặn tiện đường, nếu đại nhân không chê thì đi cùng xe bò với chúng ta có được không? Đi ra đê sông còn phải mất hơn nửa canh giờ nữa đấy ạ!"
Nói xong nàng lại hơi hối hận. Huyện lệnh đại nhân là thân phận thế nào, sao có thể ngồi chung xe bò với người như bọn họ được chứ.
Thẩm Tranh vốn dĩ đang định hỏi lão hán đánh xe xem có thể cho nàng đi nhờ một đoạn không, không ngờ Hà Hoa lại chủ động mở lời trước.
"Ta đang lo còn phải đi thêm mười mấy dặm đường nữa đây, đa tạ Ngô cô nương nhé."
Hà Hoa dội vội dắt Thẩm Tranh lên xe bò vì sợ nàng đổi ý.
Lưu lão hán đang cầm dây thừng phía trước xe cũng cười khè khè: "Từ nay về sau cái xe bò này của ta không phải xe bò bình thường nữa rồi, đây là xe bò mà Huyện lệnh đại nhân từng ngồi qua đấy!"
Thẩm Tranh có chút ngượng ngùng, rõ ràng là mình đi nhờ xe người ta, vậy mà phản ứng của bọn họ cứ như thể nàng ban ơn không bằng.
"Phải cảm ơn hai người mới đúng, nếu không đợi ta đi bộ tới đê sông chắc không kịp bữa trưa mất."
Lưu lão hán thấy vị Huyện lệnh đại nhân này lại khách khí với dân đen như bọn họ thì cởi mở hẳn lên: "Đừng nói là chở thêm mình đại nhân, cái xe bò này của ta có thêm mấy người nữa vẫn ngồi tốt!"
"Lưu thúc! Bác mà còn ngoảnh lại nói chuyện nữa là lái bò xuống ruộng bây giờ đấy!"
Hà Hoa thấy Lưu lão hán cứ mải nói chuyện với Thẩm Tranh khiến nàng chẳng có cơ hội chen lời, đành phải cất tiếng ngắt lời ông.
"Được rồi, lão già này không nói nữa. Đại nhân, Hà Hoa, ngồi cho vững nhé!"
Lưu lão hán nói xong liền vỗ nhẹ vào mông bò. Con bò hoàng ngưu chở bọn họ bắt đầu cằn nhằn bước đi những bước nhỏ.
Thẩm Tranh cứ bị Hà Hoa ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm làm nàng cảm thấy hơi không tự nhiên, đành phải tìm chuyện để nói với Hà Hoa.
"Ngô cô nương hôm nay lên trấn sắm đồ sao?"
Hà Hoa vốn đang vắt óc suy nghĩ xem nên chủ động bắt chuyện với Thẩm Tranh thế nào nhưng lại chẳng biết nói gì, thành ra cứ nhìn chằm chằm Thẩm Tranh đến thẩn thơ. Nàng bừng tỉnh sau câu hỏi của Thẩm Tranh.
"Á! Vâng ạ, tiểu nữ ngày thường ở nhà hay làm ít đồ thêu thùa, hôm nay mang mấy món thêu sang tiệm thêu ở trấn bên cạnh để bán."
Hôm qua lúc tới nhà Ngô lí chính, Thẩm Tranh đã thấy Hà Hoa đang thêu hoa, không ngờ tay nghề của nàng lại giỏi đến mức có thể mang đi bán.
"Ngô cô nương thật là khéo tay quá."
Được Thẩm Tranh khen ngợi, Hà Hoa tức khắc đỏ bừng mặt. Nàng vội vàng xua tay: "Không có đâu ạ, so với đại nhân thì tiểu nữ còn kém xa lắm."
Trong lòng nàng, Huyện lệnh đại nhân mới là người nữ tử giỏi giang nhất, Hà Hoa nàng làm sao xứng nhận lời khen của đại nhân chứ.
Hà Hoa ngồi trên xe bò nhìn theo bóng lưng Thẩm Tranh mà thầm thở dài. Nàng không biết hôm nay mình có lỡ lời điều gì không mà đoạn sau Huyện lệnh đại nhân chẳng buồn nói chuyện với nàng nữa.
Sau khi xuống xe bò, Thẩm Tranh lập tức đi về phía căn lều nhỏ dựng tạm làm Công Trù. Nàng còn chưa tới nơi đã bị Lại thúc mắt sắc nhìn thấy.
"Đại nhân tới rồi! Sao hôm nay lại đi một mình thế ạ, Hứa chủ bộ đâu rồi?" Lại thúc chùi tay vào cái giẻ lau rồi ngó ra sau lưng Thẩm Tranh, đúng là không thấy Hứa chủ bộ đâu thật.
Hôm nay Thẩm Tranh không ưa người nọ, thầm nghĩ trong lòng nàng với Hứa Vân Nghiên có phải hình với bóng đâu, nàng đi một mình chẳng lẽ không bình thường sao.
Thế nhưng ngoài miệng nàng vẫn phải đáp tử tế: "Hứa chủ bộ hôm nay có việc ở huyện nha nên ta tự mình qua đây."
Lại thúc gật đầu hiểu ra. Ngày thường hai người này toàn xuất hiện cùng nhau, hôm nay chỉ thấy mỗi Huyện lệnh đại nhân thì đúng là có chút không quen.
Thẩm Tranh nhìn ra khoảng đất trống ngoài lều đã dựng lên mười mấy cái bếp lò đơn sơ. Trên bếp, những chiếc nồi lớn đang bốc khói nghi ngút không biết đang nấu món gì, nàng liền cất tiếng hỏi Lại thúc:
"Lại thúc, đã mua được xương ống chưa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



