"Rõ!"
Hứa chủ bộ nói xong liền bước ra ngoài. Thẩm Tranh nghe những lời hắn vừa nói, trong lòng càng thêm xác định người này bên trong và bên ngoài nhìn không giống nhau, lòng dạ thật sự rất thâm sâu.
Sau khi hai tên bộ khoái giáng nốt mười trượng còn lại, Lưu Bao Nha nằm bẹp dưới đất như một con chó chết.
Thẩm Tranh cùng Hứa chủ bộ lúc này mới đi vào.
Bộ khoái Triệu Hưu lại đạp hắn một cái: "Đừng có mà giả chết, hai anh em ta ra tay biết chừng mực lắm, mau bò dậy trả lời, bằng không còn có món ngon cho ngươi thưởng thức tiếp đấy!"
Lưu Bao Nha vừa nghe Triệu Hưu nói vậy thì đâu dám giả vờ nữa. Đau trên người là thật, nhưng chưa đến mức ngất đi cũng là thật.
Hắn đành phải lồm ngồm bò dậy, nước mắt nước mũi giàn giụa hướng về phía mấy người nhận sai: "Đại nhân, tiểu nhân thật sự biết sai rồi! Là tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, mạo phạm Huyện lệnh đại nhân, sau này tiểu nhân không dám nữa!"
Thẩm Tranh nghe hắn nói liền biết hắn không phải thật lòng hối cải. Hắn chỉ biết hối hận vì người hắn chọc vào là nàng — Thẩm Tranh.
Nếu là cô nương khác, nếu không biết phản kháng như Mạn Nương, Lưu Bao Nha chỉ càng thêm lấn tới.
Lưu Bao Nha thấy không ai thèm đái hoài tới mình, lại định bò tới kéo vạt áo Thẩm Tranh, nhưng bị Hứa chủ bộ trừng mắt phóng tới một ánh nhìn sắc như dao, hắn liền không dám động đậy.
Thẩm Tranh tiến lên một bước, cúi nhìn Lưu Bao Nha dưới chân nói: "Người ngươi nên xin lỗi không phải một mình Thẩm Tranh ta."
Lưu Bao Nha đột nhiên ngẩng tắp đầu lên, lưng hắn bốc lên một trận mồ hôi lạnh. Hắn thừa hiểu ngày thường mình sống ra sao, vốn tưởng rằng bọn họ đánh một trận rồi sẽ buông tha cho hắn.
Nhưng nghe ý của Thẩm Tranh, nàng lại không tính toán bỏ qua, mà là muốn tính cả nợ cũ lẫn nợ mới.
Những việc hắn làm tuy nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng xóm giềng vì sợ hắn trả thù nên không ai dám báo quan.
Thẩm Tranh hừ lạnh một tiếng. So với những khuất nhục mà các thiếu nữ kia phải chịu đựng, chút tài vật đó thì tính là gì?
Nàng thấy Lưu Bao Nha đã hết thuốc chữa, chỉ đành xoay người rời đi.
Trước khi rời đi, nàng quay đầu nhìn Lưu Bao Nha bằng ánh mắt sắc lẹm như đao: "Sau này mở phiên tòa xét xử, cứ yên tâm mà chờ xem."
Lưu Bao Nha trực tiếp ngã khuỵu, rũ rượi ngồi bệt xuống đất. Hắn biết, bản thân lần này xong đời thật rồi.
Hứa chủ bộ cùng hai tên bộ khoái theo Thẩm Tranh bước ra khỏi phòng giam. Thẩm Tranh quay sang Triệu Hưu, lên tiếng khen ngợi: "Triệu bộ khoái, vừa rồi nhìn ngươi thể hiện trong phòng giam, hóa ra là người luyện võ sao?"
Triệu Hưu có chút ngượng ngùng: "Báo cáo đại nhân, không dám nhận là người luyện võ, chỉ là trước đây có theo võ sư luyện qua mấy năm thôi ạ."
"Rất cừ đấy, nếu có thời gian ngươi hãy dẫn dắt các huynh đệ trong huyện nha cùng luyện tập xem sao."
Hiện tại trình độ của các bộ khoái trong huyện nha không đồng đều, đa số chỉ là người thường có chút sức vóc, người thực sự từng học võ phỏng chừng chỉ có một mình Triệu Hưu.
"Rõ! Đại nhân!"
Được Thẩm Tranh tán thưởng, trong mắt Triệu Hưu rạng rỡ thần thái, có điều các huynh đệ của hắn sau này e là phải chịu khổ chút rồi.
Nói xong vài câu, mọi người liền đi về phòng ngủ của mình. Sau một ngày mệt mỏi, ai nấy đều đã thấm mệt.
Thẩm Tranh nằm trên giường nhưng không ngủ ngay được. Trong đầu nàng hiện lên từng cảnh tượng từ khi xuyên tới đây.
Những chuyện nàng trải qua trong vài ngày qua còn nhiều hơn cả một tháng trước cộng lại, lại còn quen biết đủ loại người khác nhau.
Một Vương Quảng Tiến nhiệt huyết, một Vương Uyển Oánh sảng khoái cởi mở, một Hứa chủ bộ - Hứa Vân Nghiên thâm trầm khó đoán, và cả Mạn Nương vừa quen hôm nay.
Mỗi người đều sống động như thế, ở cùng bọn họ khiến Thẩm Tranh dần dần cảm thấy có cảm giác thuộc về thế giới này. Mục tiêu của nàng từ "sống sót" đã chuyển thành "dẫn dắt mọi người cùng sống tốt".
Hôm nay sau chuyện này, nàng lại tự thêm cho mình hai mục tiêu nhỏ: Không chỉ là sửa sang mương máng trồng lúa nước, mà nàng còn muốn cho học tử ở huyện học có sách để đọc, đồng thời phải tìm cách khống chế giá lương thực.
Cảm giác nỗ lực hướng về mục tiêu thế này xem ra cũng không tệ.
Sáng sớm hôm sau, sương mù dần tan biến, ánh nắng ban mai xuyên qua tầng mây rọi xuống.
"Á!"
"Hả!"
"Tay đánh thẳng ra!"
Thẩm Tranh vừa thức dậy, dụi dụi mắt nhìn mọi người ở hậu viện.
Triệu Hưu nghiễm nhiên mang dáng vẻ của một võ sư, đang dẫn dắt các bộ khoái luyện võ.
"Triệu ca, đã luyện nửa canh giờ rồi, có thể ăn sáng được chưa ạ!"
Tên bộ khoái trẻ tuổi tên Tiểu Viên cất tiếng hỏi. Hắn thật sự chịu không nổi nữa, bụng đói meo mà hai chân cũng bắt đầu run rẩy.
Triệu Hưu ngẩng đầu nhìn trời, thấy giờ giấc cũng xấp xỉ liền bảo mọi người thu thế, rồi hứa sẽ mời cả đám ra ngoài ăn một bát mì.
Mấy tên bộ khoái lập tức cảm thấy hết mệt mỏi. Miệng thì nói "thế sao mà ngại quá", nhưng tay chân lại bá cổ quàng vai kéo nhau ra khỏi huyện nha.
Thẩm Tranh nhìn bọn họ mà bật cười. Nàng nghĩ dạo này khối lượng công việc của bộ khoái trong huyện nha quả thực hơi lớn, nàng không muốn làm kẻ bóc lột chỉ biết bắt mọi người cắm đầu làm việc mà không cho chút đãi ngộ nào.
Nhớ năm xưa khi đi làm thêm, nàng sợ nhất là gặp phải loại ông chủ như vậy, lúc nào cũng phải nhẫn nhịn chịu đựng vì chút tiền lương ít ỏi. Cho nàng việc của một người thì nàng làm, cho việc của hai người thì nàng bực bội làm, cho việc của ba người thì nàng vừa chửi thầm vừa làm.
Đến khi Thẩm Tranh đi ra trước đại đường, Hứa chủ bộ đã đứng chờ ở đó.
Thẩm Tranh bước tới: "Hứa chủ bộ, đã dùng bữa chưa?"
Hứa chủ bộ gật đầu, lấy từ trên chiếc bàn bên cạnh ra hai cái bánh bao trắng phúng phính cùng một bát canh nóng hổi còn bốc khói đưa cho Thẩm Tranh.
"Lúc đi mua đồ ăn sáng thuộc hạ nghĩ đại nhân chắc cũng chưa ăn, nên tiện tay mua thêm một phần."
Thẩm Tranh sáng mắt lên, không khách khí nhận lấy bánh bao và canh nóng. Nàng vốn đang tính tự mình đi nấu chén mì ăn tạm.
Vị Hứa chủ bộ này thật là chu đáo quá đi.
Bánh bao vỏ mỏng nhân nhiều, cắn một ngụm nước sốt trào ra ngập miệng, lập tức chinh phục Thẩm Tranh.
Nàng vừa nhai nhồm nhàm vừa ú ớ nói: "Bánh bao nhà ai đây, sao mà ngon thế này."
"Ở tiệm bánh bao phía đông trấn trên đấy ạ. Nếu đại nhân thích, sau này mỗi buổi sáng thuộc hạ sẽ tiện đường mua mang về cho ngài."
Thẩm Tranh nghe Hứa chủ bộ trả lời liền liếc nhìn hắn một cái. Từ huyện nha đến phía đông trấn trên đi bộ ít nhất cũng mất gần nửa canh giờ, người này vì một miếng ăn mà chịu khó thật đấy.
Nàng ngoài miệng lại nói: "Thế thì ngại quá, vậy đa tạ ngươi nhé."
Nói xong Thẩm Tranh liền tự chửi thầm bản thân không có chí khí, chẳng khác gì mấy tên bộ khoái vừa rồi!
Sau khi Thẩm Tranh ăn ngấu nghiến xong cái bánh bao, đám bộ khoái ra ngoài ăn sáng cũng đã trở về.
"Khoan đã, lại đây cả đi." Thẩm Tranh giơ tay gọi bọn họ lại.
Đám bộ khoái ngoan ngoãn đi tới, đứng thành một hàng trước mặt Thẩm Tranh, dáng vẻ như đang chờ nghe chỉ thị.
"Mấy ngày nay việc trong huyện nha nhiều, các vị đều đã vất vả rồi. Sau này huyện nha e là cũng không rảnh rỗi được, cho nên ta vừa cùng Hứa chủ bộ thảo luận một chút."
Thẩm Tranh cố tình úp úp mở mở, Hứa chủ bộ ở bên cạnh cũng quay sang nhìn nàng.
Thảo luận với hắn hồi nào chứ?
"Tử tháng sau, bổng lộc của mọi người tăng thêm 300 văn!"
Lời này của Thẩm Tranh vừa thốt ra, đám bộ khoái liền sôi sục lên!
Tiền tiêu vặt trước đây của bọn họ là một lượng bạc, thậm chí còn không bằng một vài lao công chăm chỉ trên huyện. Chỉ là làm bộ khoái ở huyện nha thì cơm ăn áo mặc không phải lo, hành sự cũng có phần thuận tiện nên bọn họ mới kiên trì làm tiếp.
Nhiên thời điểm này Huyện lệnh đại nhân lại tuyên bố tăng bổng lộc cho bọn họ, mà vừa tăng một cái đã là 300 văn!
Bộ khoái Tiểu Viên là người vui mừng nhất. Hắn thầm nghĩ chỉ cần cố gắng tích góp tiền, không bao lâu nữa là có thể sang nhà cầu hôn Sương Nhi rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



