Thẩm Tranh nghiêng đầu khó hiểu: "Chẳng phải bảo cha con bé lấy con bé ra gán 10 lượng tiền đặt cược sao?"
"Mấy cái sòng bạc đó đời nào chịu giữ nguyên giá ban đầu." Mạn Nương nhè vỏ hạt dưa ra, mặt đầy vẻ khinh bỉ tiếp lời.
"Kẻ cá cược với cha A Lê, sau khi biết ta sẵn sàng bỏ ra mười lượng bạc chuộc A Lê liền lật lọng, bảo hắn đã ngắm trúng A Lê rồi, đòi ta phải đưa thêm hai lượng bạc nữa, bằng không sẽ dắt A Lê về nhà làm con dâu nuôi từ bé."
Thẩm Tranh nghe xong cũng mặt đùng đùng tức giận, lũ người này đúng là coi tiểu cô nương như hàng hóa để mặc cả!
Mạn Nương ở bên cạnh thở dài nói tiếp: "Lúc đó ta thực sự không có nhiều bạc đến thế, nhưng cứ tưởng tượng dáng vẻ thắt bím tóc của A Lê là ta lại không đành lòng. Chỉ thiếu có hai lượng bạc, ta đành phải đi gõ cửa từng nhà láng giềng vay mượn gom góp cho đủ."
Thẩm Tranh nhìn Mạn Nương trước mặt, người nữ tử này đúng là khẩu xà tâm phật, bề ngoài nhìn mỹ diễm đanh đá nhưng bên trong lại mềm mại tinh tế.
"Tỷ tỷ thật đại nghĩa." Thẩm Tranh cất lời khen ngợi.
"Vậy A Lê làm việc ở đây với tỷ là để trả lại khoản bạc dạo đó sao?" Nhưng chẳng biết là bán thân cho Mạn Nương hay trừ dần vào tiền công nữa.
Mạn Nương nghe vậy liền cười giễu: "Nếu muốn trả hết thì A Lê ít nhất phải làm ở đây vài chục năm. Là nương con bé cảm thấy con bé ở nhà tốn cơm tốn gạo, nên bảo A Lê đến chỗ ta phụ việc cho tới lúc gả đi, mỗi ngày bao cơm là được."
"Tỷ tỷ nói phải lắm, đến lúc đó ta sẽ chống lưng cho tỷ." Thẩm Tranh cất lời hoàn toàn không phải lời nói đùa. Nếu cha mẹ A Lê thật sự muốn gả con bé đi, chỉ dựa vào một mình Mạn Nương e là không ngăn nổi.
Người ta ở trong nhà tự trùm khăn voan lên đầu con gái rồi lặng lẽ khiệu kiệu rước đi, tới khi Mạn Nương biết chuyện thì e là người đã ván đã đóng thuyền ở nhà chồng rồi, lúc đó Mạn Nương biết đi đâu mà đòi lý lẽ?
Mạn Nương nghe Thẩm Tranh nói vậy thì vô cùng vui mừng. Tuy ngoài miệng nàng nói cứng thế thôi, chứ thật sự đến lúc đó nàng cũng chẳng biết mình có cản nổi hay không.
Nhưng nếu có Thẩm Tranh chống lưng cho nàng thì tình thế lại hoàn toàn khác. Đến lúc đó nàng bảo không được gả, A Lê nhất định không gả đi đâu được.
"Thế thì quyết định vậy nhé, ngài không được gạt ta đâu đấy!" Mạn Nương nũng nịu nói.
Thẩm Tranh lắc đầu, ra vẻ nghiêm trang: "Tỷ tỷ lợi hại thế này, ta làm sao dám gạt tỷ."
Một câu nói lại chọc cho Mạn Nương khúc khích cười tươi.
Lúc này Mạn Nương mới chợt nhận ra mình mải nói chuyện của A Lê mà quên mất chuyện Thẩm Tranh cần hỏi. Nàng ngồi thẳng lưng lại rồi hỏi Thẩm Tranh:
"Đại nhân hỏi thăm tên Lưu Bao Nha đó làm gì vậy?"
Thẩm Tranh cũng chẳng có gì phải giấu giếm nàng. Một là cùng là nữ giới với nhau, hai là nàng tin nếu Mạn Nương gặp phải loại chuyện này cũng tuyệt đối không cảm thấy là cô nương nhà người ta làm mất mặt mũi.
Vậy nên nàng đem toàn bộ ngọn ngành câu chuyện đêm qua kể lại rõ ràng.
Khi nghe đến đoạn Lưu Bao Nha hiện đã bị giam trong đại lao của huyện nha, Mạn Nương vỗ bộp xuống bàn: "Tốt lắm! Đáng đời hắn!"
Mạn Nương mang vẻ mặt hả hê, bắt đầu kể cho Thẩm Tranh nghe đủ loại chiến tích của Lưu Bao Nha.
"Ta cũng từng gặp phải chuyện suýt soát như đại nhân đấy. Có một ngày tên Lưu Bao Nha đó thế mà lại mò tới uống trà, nhưng ai ngờ lúc ta bưng trà ra, hắn thế mà lại giơ tay sàm sỡ lão nương!"
Thẩm Tranh lập tức thấy tởm lợm tới tận cổ.
Mạn Nương nói tiếp: "Lão nương lúc đó úp thẳng bát trà lên đầu hắn, sút cho hắn hai phát! Cái loại này đúng là hiếp yếu sợ mạnh, chạy mất dép. Sau khi hắn đi, lão nương lại bỏ ra 200 văn thuê người đánh cho hắn một trận nhừ tử!"
Tuy hành vi bỏ tiền thuê người đánh người của Mạn Nương trên mặt pháp luật là không đúng, nhưng Thẩm Tranh coi như không nghe thấy câu đó, trong lòng thầm hô một tiếng quá hả giận.
Nàng cùng đám bộ khoái chẳng phải cũng tính đường về huyện nha sẽ tẩn cho Lưu Bao Nha một trận sao, bản chất cũng giống nhau cả thôi.
"Vậy tỷ tỷ có biết Lưu Bao Nha từng thực sự làm hại đến trong sạch của cô nương nào chưa?"
Mạn Nương nhíu mày suy nghĩ, một lúc sau mới đáp: "Chắc là chưa đâu, bằng không đã phải cưới người ta rồi. Nhưng cái trò trộm nhìn trộm sờ các cô nương thì nhiều không kể siết."
Thẩm Tranh cũng không biết nên thấy may mắn hay tức giận nữa. Tức giận vì mấy trò bẩn thỉu của hắn không hề ít, nhưng may mắn là chưa có cô nương nào bị hủy hoại đời mình.
Đúng như Mạn Nương nói, con gái nhà người ta coi trọng danh tiết, nếu thực sự bị Lưu Bao Nha giở trò thành công, nhà đông con bình thường rất có khả năng sẽ ngậm đắng nuốt cay gả con đi, còn nhà có chút tiền tài thế lực e là đã làm cho Lưu Bao Nha biến mất khỏi huyện Đồng An này từ lâu rồi.
Ngay sau đó, Mạn Nương lại kể cho Thẩm Tranh nghe chuyện hôm nay Lưu Bao Nha trộm bánh màn thầu nhà này, ngày mai trộm quần áo nhà kia, rồi một ngày khác đi giỡn cợt cô nương nhà người ta lại bị ăn đòn.
Lớn lớn nhỏ nhỏ phải đến mười mấy vụ việc. Thẩm Tranh đều ghi nhớ từng chuyện trong lòng, tính đường quay về nha môn sẽ ghi chép lại đầy đủ.
Thẩm Tranh ngẩng đầu lên liền thấy ánh hoàng hôn qua cửa quán trà chiếu vào, mới giật mình nhận ra mình cùng Mạn Nương trò chuyện quá nhập tâm, trời đã sắp tối mất rồi.
Nàng đoán Hứa chủ bộ cùng hai vị bộ khoái chắc sắp về tới nơi nên đứng dậy cáo từ Mạn Nương.
"Mạn tỷ tỷ, thời gian không còn sớm nữa, ta phải về trước đây. Mấy ngày tới huyện nha sẽ mở phiên tòa xét xử Lưu Bao Nha, nếu tỷ rảnh rỗi thì tới xem nhé."
Mạn Nương đứng dậy vốn định giữ Thẩm Tranh lại. Nàng thích vị Huyện lệnh đại nhân này cực kỳ, muốn trò chuyện thêm chút nữa, nhưng nghĩ tới nàng về huyện nha chắc vẫn còn công vụ nên không giữ thêm.
"Đại nhân về nhé, mấy hôm tới ta nhất định sẽ tới. Khi nào rảnh ngài nhớ tới chỗ tỷ tỷ uống trà nhiều hơn đấy."
"Nhất định rồi."
Thẩm Tranh từ trong ngực móc ra sáu văn tiền cuối cùng trên người đặt lên bàn, sau đó bước nhanh ra khỏi quán trà.
"Ơ! Đại nhân!"
Mạn Nương ở phía sau gọi với theo, cầm lấy mấy đồng tiền tính túm váy đuổi theo.
Thế nhưng Thẩm Tranh đi phía trước như thể sau lưng có mắt, thế mà lại chạy bước nhỏ đi mất, chỉ chớp mắt hai ba cái Mạn Nương đã chẳng thấy bóng dáng nàng đâu nữa.
Nàng lại không yên tâm để một mình A Lê ở lại quán trà nên đành xoay người đi vào trong.
Nàng vừa đi vừa dùng ngón tay mượt mà miết miết mấy đồng tiền xu trong tay, trong miệng lẩm bẩm: "Làm quan cái kiểu gì không biết, cho ăn chùa cũng không chịu ăn."
......
Thẩm Tranh trở về huyện nha vẫn chưa thấy Hứa chủ bộ và hai vị bộ khoái đâu, các bộ khoái khác cũng đã tan sở, chỉ còn gã cai cổng cùng một bộ khoái trực đêm.
Nàng lấy hồ sơ vụ án ra, ngồi ở bàn trên công đường vùi đầu viết chép.
Nàng đem trải nghiệm đêm qua của mình viết ở trang đầu tiên, tiếp đó là chuyện của Mạn Nương. Tuy nhiên nàng không viết tên Mạn Nương mà dùng một tên giả cùng địa chỉ giả để thay thế.
Mặc dù Thẩm Tranh biết Mạn Nương không để ý mấy lời gièm pha đồn đại đó, nhưng trong lòng nàng thấy không thoải mái. Tại sao nam tử phạm sai lầm mà danh tiết bị tổn hại lại luôn là nữ tử? Một người nữ tử sống phóng khoáng tự do như Mạn Nương không nên bị mang tiếng xấu.
Nàng tự viết chuyện của mình lên trước, một là nàng không sợ bị dân chúng nghị luận, danh tiết đối với nàng chẳng quan trọng bằng việc làm tròn trách nhiệm. Hai là mọi người dù có bàn tán về nàng cũng không dám rêu rao bậy bạ, nếu dám mắm muối bôi nhọ thì đó là tội phỉ báng mệnh quan triều đình.
Đúng lúc này, ngoài công đường vang lên tiếng bước chân, người tới chính là Hứa chủ bộ cùng hai vị bộ khoái. Cả ba người cùng tiến về phía Thẩm Tranh.
Thẩm Tranh buông bút đánh giá ba người. Hứa chủ bộ tinh thần trông vẫn khá tốt, còn hai vị bộ khoái thì trên mặt trên đầu toàn là bụi đất, trông chẳng khác nào vừa đi làm việc cực nhọc về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



