"Ngô lí chính, thật ra bản quan cũng không biết bơi." Thẩm Tranh bắt đầu bịa chuyện.
Thực ra trình độ bơi lội của nàng phải nói là tốt hơn đa số mọi người. Kiếp trước nàng đã từng làm qua vô số công việc bán thời gian, cứu hộ viên hồ bơi chính là một trong số đó, tiền lương mùa hè của ngành này vô cùng khả quan.
Cũng vì nàng là nữ giới nên tiêu chuẩn ứng tuyển cứu hộ viên còn cao hơn nam giới một bậc. Nam giới làm cứu hộ viên chỉ cần thi đỗ chứng chỉ sơ cấp, trong khi nàng phải thi đỗ chứng chỉ vận động viên bơi lội cấp hai quốc gia mới có thể đi làm thêm ở hồ bơi mỗi dịp hè.
Tuy nhiên nàng cũng hiểu được nam giới có ưu thế bẩm sinh về thể lực. Đã là nữ giới thì càng phải nỗ lực hơn nữa, rồi sẽ có ngày nàng trở nên mạnh mẽ vượt trội hơn họ.
Ngô lí chính nghe Thẩm Tranh nói vậy liền tỏ vẻ nghi hoặc: "Vậy... Đại nhân làm thế nào cứu được Nhị Nha lên ạ?"
"Lúc đứng trên bờ, ta mơ hồ nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu, bảo rằng chỉ cần ta xuống sông cứu người thì sẽ bảo đảm cho ta bình an vô sự."
"Chẳng hiểu sao ta lại nhảy xuống, mà đến khi xuống nước thì tự nhiên lại biết bơi!" Thẩm Tranh tiếp tục bịa chuyện.
"Ngô lí chính, ông nói xem thế này là vì sao?" Thẩm Tranh cố ý hỏi.
Ngô lí chính vẻ mặt vui mừng khôn siết, tin sái cổ hô lớn: "Hà Thần đại nhân hiển linh rồi!"
Nói đoạn, ông hướng về phía mặt sông dập đầu bang bang mấy cái thật kêu!
Thẩm Tranh nhìn dáng vẻ thành kính của Ngô lí chính, mỉm cười nén cười thầm trong lòng.
Ngô lí chính lại quay đầu nói với Thẩm Tranh: "Đại nhân, nếu không chê thì xin mời ngài về nhà tiểu nhân thay bộ y phục. Thân hình nữ nhi tiểu nhân khá tương đồng với ngài, chắc chắn sẽ vừa vặn."
Thẩm Tranh nhìn bộ quần áo ướt đẫm trên người, một cơn gió lạnh thổi qua làm nàng lạnh run lập cập, liền gật đầu đồng ý.
Một lúc sau, Thẩm Tranh và Hứa chủ bộ theo Ngô lí chính về tới nhà.
Lúc này thê tử và nữ nhi của Ngô lí chính đang làm việc may vá trong nhà, nghe thấy tiếng cổng mở liền ngẩng đầu nhìn ra.
Họ thấy Ngô lí chính đi đầu tiên.
"Sao đã về rồi, chẳng phải bảo hôm nay đào kênh không về nhà ăn cơm trưa sao?"
Ngô lí chính vẫy vẫy tay, gọi con gái: "Hà Hoa, mau lấy một bộ quần áo của con ra đây cho Huyện lệnh đại nhân."
Lúc này hai mẹ con mới nhìn thấy Thẩm Tranh và Hứa chủ bộ đứng bên cạnh.
Hà Hoa thấy Thẩm Tranh người ướt ngoi ngóp liền "Ái nha" một tiếng, xách váy chạy nhanh vào trong phòng.
Đến khi Thẩm Tranh thay xong quần áo bước ra, Ngô thị và Hà Hoa đã bắt tay vào chuẩn bị bữa trưa cho mấy người.
Ngô lí chính cũng mở lời giữ lại: "Hai vị đại nhân, dùng cơm xong rồi hãy đi ạ."
Thẩm Tranh lắc đầu, nàng muốn đi kiểm tra khẩu phần ăn của phu dịch, e rằng người của Công Trù tính toán không chuẩn lại làm đứt bữa của họ.
"Ta và Hứa chủ bộ còn có việc nên xin phép đi trước. Ngô lí chính cứ ở nhà dùng cơm cùng gia đình rồi hãy ra đê nhé."
Nàng cười trừ buông tay ra, chỉnh lại nếp gấp trên áo cho Hứa chủ bộ: "Mới rồi sợ ngươi không đi nên ta hơi vội vàng chút."
Ở phía sau nhà họ Ngô, sau khi Thẩm Tranh và Hứa chủ bộ rời đi, Ngô thị liền kéo tay Ngô lí chính lại.
"Cha nó này, vừa rồi vị nữ tử đó chính là Huyện lệnh đại nhân của huyện chúng ta sao?"
Ngô lí chính gật đầu: "Đừng coi thường đại nhân là nữ tử, ngài ấy là người có đại tài đấy!"
Ngô thị hỏi tiếp: "Vậy còn vị nam tử đi cùng là ai thế?"
Ngô lí chính nghi ngờ nhìn bà: "Hứa chủ bộ chứ ai, sao thế?"
Ngô thị miết nhẹ chiếc khăn trong tay, ướm hỏi: "Ta thấy Hứa chủ bộ dáng vẻ ôn hòa nhã nhặn, tuổi tác lại tương đương với Hà Hoa nhà mình..."
"Hồ đồ!" Ngô lí chính phất mạnh tay áo ngắt lời Ngô thị. "Bà gan to bằng trời rồi đấy! Người ta là Chủ bộ của cả một huyện đấy!"
Hà Hoa đứng bên cạnh cũng dậm chân nói: "Mẹ này! Con không thích vị Chủ bộ đó đâu! Trái lại là cha đấy... cha năng mời Huyện lệnh đại nhân tới nhà mình chơi nhiều nhiều chút nha."
Từ một tháng trước khi biết tin vị Huyện lệnh mới nhậm chức là nữ tử, cô đã rất muốn gặp mặt một lần. Nữ tử làm quan, uy phong biết bao nhiêu! Không biết sau lưng phải bỏ ra bao nhiêu nỗ lực mới đi đến bước đường này.
Cô coi Thẩm Tranh là mục tiêu của mình. Tuy đọc sách không nhiều, nhưng cô tin chỉ cần chăm chỉ nỗ lực, ở những mảng khác cô nhất định cũng có thể trở thành một người tỏa sáng như Huyện lệnh đại nhân.
Hôm nay nhìn thấy Thẩm Tranh, mắt cô không rời nổi. Khí chất toát ra từ người Thẩm Tranh khiến cô chỉ muốn đến gần và thân thiết với nàng hơn.
Ở bên kia, khi Thẩm Tranh và Hứa chủ bộ quay trở lại đê sông, Hứa chủ bộ cứ giữ vẻ mặt muốn nói lại thôi suốt cả quãng đường.
"Chủ bộ đại nhân, ngài muốn nói gì thì cứ nói đi chứ." Thẩm Tranh thật sự không chịu nổi cái tính lầm lì của hắn, lên tiếng giục.
"Ngài nói Hà Thần hiển linh là thật sao?"
Nàng lại cứ tưởng chuyện gì to tát lắm.
"Ngài nghĩ sao?" Thẩm Tranh trêu đùa.
Nhìn nét mặt của Thẩm Tranh, Hứa chủ bộ lập tức hiểu ra. Chuyện hoang đường đến thế mà mới rồi hắn suýt chút nữa đã tin thật!
Biết được sự thật, Hứa chủ bộ cúi đầu bước đi tiếp, Thẩm Tranh đành phải rảo bước đuổi theo hắn.
Đến khi hai người trở lại đê sông thì vừa vặn gặp Lại thúc - người phụ trách Công Trù - cùng mấy tiểu nhị mới tuyển đẩy xe cút kịt đi tới. Trên xe là những thùng gỗ đựng bữa trưa cho các phu dịch hôm nay.
Sau khi đỗ các xe cút kịt lại, người của Công Trù liền gõ một tiếng la lớn: "Ăn cơm thôi!"
Các phu dịch làm việc suốt cả buổi sáng đã đói móp bụng. Nghe tiếng báo ăn cơm, họ nhanh chóng chạy về chỗ nghỉ lấy bát đũa cá nhân rồi hối hả chạy tới.
Mọi người chen xô đẩy xô, chẳng ai chịu nhường ai vì sợ tới muộn sẽ hết phần.
Thẩm Tranh nhìn cảnh tượng hỗn loạn này liền nhíu mày. Cứ tiếp tục thế này sẽ rất nguy hiểm, dễ nảy sinh tranh chấp hoặc xảy ra tai nạn.
Thẩm Tranh gọi Lại thúc tới, dặn ông chia các xe cút kịt thành 5 hàng, phân phát đồ ăn riêng cho 5 đại đội phu dịch.
Nàng lại giơ tay ra hiệu cho đám đông đang xô đẩy trật tự trở lại.
"Các vị hương thân! Phiền mọi người xếp thành hàng dọc theo từng đại đội của mình. Công Trù sẽ chia thành 5 xe phát cơm cho mọi người, ai cũng có phần và đều bằng nhau! Tuyệt đối không được chen lấn!"
Lời Huyện lệnh nói làm sao có thể không nghe? Các phu dịch dù đói cào cấu ruột gan nhưng vẫn ngoan ngoãn xếp thành hàng nếp theo chỉ thị của Thẩm Tranh.
Lúc này, tiểu nhị của Công Trù mở nắp thùng gỗ ra, một mùi thơm nức mũi lập tức xộc thẳng vào khứu giác.
Mùi thơm dẻo của gạo gạo trắng hòa quyện với vị béo ngậy của thức ăn xào bằng mỡ heo ngay lập tức chinh phục tất cả mọi người đang xếp hàng. Họ cố hít hà thật sâu, hít được chút hương mỡ thơm phức này cũng đã đủ sướng rồi!
"Mùi gạo này nghe như gạo mới ấy nhỉ! Ta đã mấy tháng rồi chưa được nếm hạt gạo trắng nào!" Một gã thanh niên vóc dáng vạm vỡ cảm thán.
"Mới nói tới gạo trắng thôi sao, thức ăn kia kìa, ngửi mùi là biết nhiều mỡ rồi làm ta thèm rỏ nước miếng đây này!" Cụ già đứng sau gã thanh niên say sưa hít hà hương mỡ trong không khí.
Dùng mỡ heo xào rau đối với người dân huyện Đồng An mà nói thì quả thực là quá đỗi xa xỉ. Nửa tháng họ mới được ăn một bữa rau xào mỡ heo đã là phước báu lớn lắm rồi!
Cái gì? Ngươi hỏi thịt ư?
Cả tháng trời mới dám cắn một miếng thịt! Mỗi lần ăn đều ngậm trong miệng mãi không lỡ nuốt xuống!
Lúc này, người đàn ông xếp đầu tiên đã nhận được phần cơm trong bát. Nhìn bát cơm gạo trắng đầy ngọn cùng lớp rau xanh mướt bóng dính mỡ, gã lại không dám bước đi.
Gã nuốt nước bọt ừng ực, hỏi tiểu nhị đơm cơm: "Chú em ơi, sao lại nhiều thế này? Có phải chú em đơm nhầm rồi không? Nhiều thế này ta ăn vào làm sao đền nổi..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



