Mấy người phu khiêng kiệu chia làm từng cặp hai người, suốt quãng đường thay nhau vác các bao tải thóc. Đến khi họ đi tới thôn trang phía tây ngoại thành của nhà họ Vương thì đã là chuyện của hơn một canh giờ sau.
Suốt một quãng đường dài, Thẩm Tranh đi bộ cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời, huống chi là mấy người phu kiêng kiệu còn vác theo bao tải nặng.
Hôm đi tới thôn Hòe Hoa cũng vậy, quãng đường xa xôi như thế, đi tới nơi toàn phải dựa vào ý chí chịu đựng.
Nàng thầm nghĩ đợi khi huyện nha có tiền, nhất định phải mua mấy con tuấn mã, sau này ra ngoài hay vận chuyển đồ đạc cũng đều thuận tiện hơn.
Mấy người phu khiêng kiệu đặt bao tải thóc xuống đất, Thẩm Tranh ngoài tiền công còn đưa thêm mười văn tiền thưởng để họ ghé quán uống chút nước trà.
"Cốc cốc cốc."
Mấy người phu đi rồi, nàng liền gõ cửa thôn trang nhà họ Vương.
"Đến đây!"
Nghe giọng nói này là của Vương Uyển Oánh. Chắc là do mấy ngày nay Vương Quảng Tiến ngày nào cũng cắm mặt ở thôn trang ươm giống nên Lữ phu nhân và Vương Uyển Oánh mới tới đây ở cùng hắn.
Đến khi Vương Uyển Oánh mở cửa nhìn rõ người tới, hai mắt nàng lập tức sáng rực lên như một chú nai con hân hoan.
Nàng quay đầu hướng vào trong viện gọi lớn: "Mẫu thân! Mau ra đây! Thẩm đại nhân tới rồi!"
Sau đó nàng trông thấy mấy bao tải lớn đặt ngay dưới chân Thẩm Tranh, bước tới xắn tay định kéo một bao vào.
Thẩm Tranh vội ngăn nàng lại. Một bao tải này ít nhất cũng phải một hai trăm cân, nàng đoán chừng cô nàng này kéo không nổi đâu.
Vương Uyển Oánh thấy Thẩm Tranh không cho kéo liền lập tức gọi gã sai vặt trong viện: "Tới Hỷ! Mau qua đây!"
Thẩm Tranh nhìn Vương Uyển Oánh mà không khỏi bật cười nhẹ. Cô nàng hiện tại chẳng còn giữ kẽ dáng vẻ tiểu thư chút nào nữa rồi, nhưng thế này cũng tốt, sống tự do tự tại là tốt nhất.
Gã sai vặt Tới Hỷ từ hậu viện ngó đầu ra, vừa thấy Thẩm Tranh đứng trước cửa liền vội vàng vắt chân lên cổ chạy tới.
"Huyện lệnh đại nhân! Để tiểu nhân dọn cho ạ! Nếu thiếu gia mà biết tiểu nhân không ra đón tiếp đại nhân chu đáo thì kiểu gì cũng bị mắng cho một trận." Tới Hỷ nhăn nhó mặt mày.
Thẩm Tranh cười khẽ, cất lời an ủi hắn: "Hôm nay là ta đột ngột nhớ ra chuyện này mới tới. Nếu thiếu gia ngươi có mắng thì ta sẽ nói giúp ngươi vài câu."
Tới Hỷ lập tức đổi buồn thành vui, hướng Thẩm Tranh vái chào rất ra dáng: "Tiểu nhân xin cảm tạ đại nhân trước ạ."
"Ai da, Thẩm đại nhân tới rồi đấy à!"
Lúc này Lữ phu nhân từ nhà bếp đi ra, vừa bước nhanh tới vừa lau tay vào chiếc tạp dề.
"Hôm nay con bé Uyển Oánh này cứ quấn lấy đòi ta dạy làm bánh Bách Hoa, bảo là học xong sẽ đem tới cho đại nhân thưởng thức đấy!"
"Mẫu thân!"
Vương Uyển Oánh dậm chân một cái. Mẫu thân thế mà lại khai ra trước với Thẩm đại nhân, nhỡ nàng học không xong thì sau này còn mặt mũi nào nữa chứ.
"Con bé này! Lại còn không cho người ta nói nữa cơ." Lữ phu nhân trêu đùa.
"Uyển Oánh thông tuệ thế này nhất định sẽ học được thôi." Thẩm Tranh mở miệng giải vây giúp Vương Uyển Oánh.
Lữ phu nhân thấy mọi người đều đứng ở cửa liền vội vàng mời vào nhà ngồi chơi.
Thẩm Tranh nghĩ mình còn có việc cần bàn với Vương Quảng Tiến nên từ chối: "Thôi khỏi ạ, Vương công tử có ở ngoài ruộng ươm giống không? Ta ra đó tìm hắn, thuận tiện xem qua tình hình mạ luôn."
"Ca ca đi ra đó từ sớm rồi, để em đi cùng Thẩm đại nhân nhé!" Vương Uyển Oánh nắm lấy tay áo Thẩm Tranh, nài nỉ muốn đi cùng.
Thẩm Tranh nhìn ánh mắt mong chờ của Vương Uyển Oánh đành phải gật đầu đồng ý.
Hai người vừa mới đi được vài bước, Vương Uyển Oánh lại khựng lại, quay đầu dặn Lữ phu nhân:
"Mẫu thân, phiền người làm xong bánh Bách Hoa nhé, trong đó cũng có một nửa công sức của con đấy, lát nữa để Thẩm đại nhân mang về huyện nha nếm thử!"
Nàng cùng Vương Quảng Tiến bàn bạc chọn khu ruộng xung quanh giếng nước làm nơi cấy mạ để tiện cho việc tưới tiêu sau này.
"Thẩm đại nhân, ngài tới rồi!"
Vương Quảng Tiến đang chăm sóc mạ ngoài ruộng vừa ngẩng đầu lên thấy Thẩm Tranh cùng muội muội liền chạy nhỏ tới.
Thực ra hiện tại khu ươm giống không nhất thiết phải có người túc trực ngày đêm, nhưng hắn lại chẳng muốn rời đi. Một là sợ có kẻ không biết điều tới quấy phá làm hỏng mạ, hai là nhìn mạ mỗi ngày nhỉnh lên một chút, trong lòng hắn dấy lên cảm giác vô cùng tự hào.
Việc Thẩm đại nhân giao cho, hắn vẫn đang nghiêm túc hoàn thành!
"Ta mang nốt số hạt giống lúa còn lại tới đây, lại phải làm phiền ngươi rồi." Thẩm Tranh nhìn Vương Quảng Tiến mới có mấy ngày đã phơi mình đen nhẻm, trong lời nói có chút áy náy.
"Có gì đâu ạ, nhà tiểu nhân có nhiều đất đai lắm, bao nhiêu cũng trồng hết! Hai ngày này tiểu nhân sẽ đem toàn bộ số hạt giống đó đi ngâm ủ mầm. Qua thêm mấy ngày nữa là gieo xuống đất ươm giống ngay!"
Vương Quảng Tiến trong lòng sướng phát điên, Thẩm đại nhân có việc gì cũng nhớ tới hắn đầu tiên.
Thẩm Tranh giải thích nguyên do cho hắn, nói nàng muốn cho dân chúng trong huyện năm nay đều gieo trồng một ít lúa nước, sang năm mọi người sẽ không còn phải chịu đói nữa.
Khi nàng nhắc tới việc làm thủ tục nhập hộ tịch cho hơn mườii lưu dân, sự ngưỡng mộ của hai anh em dành cho Thẩm Tranh như muốn trào ra.
Thẩm Tranh mỉm cười vuốt nhẹ những cây mạ xanh mướt dưới đất, cất lời:
"Sáng mai việc đào kênh mương sẽ chính thức khởi công. Đến ngày hoàn thành ước tính nếu kịp mùa vụ xuân thì thời gian cấy mạ của ngươi cũng không chênh lệch bao nhiêu."
"Nếu ngươi tin ta, số hạt giống này năm nay nhà ngươi hãy trồng nhiều một chút. Ngươi đã giúp ta rất nhiều, ta nhất định sẽ không để ngươi chịu thiệt đâu."
Vương Quảng Tiến đối với lời nói của Thẩm Tranh đương nhiên tin tưởng tuyệt đối. Huống chi ngày nào hắn cũng quan sát số mạ này, từ tỷ lệ nảy mầm cho tới sức phát triển thì lô hạt giống này đã là quá xuất sắc rồi.
Dù Thẩm Tranh không nói thì hắn cũng nhất định sẽ trồng. Thẩm đại nhân đã hết lòng đề xuất thì tự nhiên phải là thứ tốt rồi.
Hơn nữa con mương dẫn nước sau khi đào xong cũng sẽ đi qua khu đồng ruộng của họ, việc tưới tiêu trên diện rộng không còn là vấn đề, hắn làm gì có lý do nào để không trồng chứ?
"Đại nhân nói vậy là coi thường tiểu nhân rồi! Dù hôm nay đại nhân không dặn thì tới lúc đó đại nhân cho bao nhiêu mạ tiểu nhân cũng sẽ trồng bấy nhiêu!"
Sau đó, Thẩm Tranh cùng hai anh em nhà họ Vương đi dạo một vòng quanh khu ươm mầm, cẩn thận kiểm tra tình hình sinh trưởng của mạ.
Thấy không còn việc gì cần tới mình nữa, nàng tính quay về huyện nha.
Nhưng vừa mở lời cáo từ, Vương Uyển Oánh đứng bên cạnh đã xị mặt bất mãn: "Đại nhân, ngài có phải đã quên mất chuyện gì rồi không?"
Thẩm Tranh vỗ trán một cái, đúng là suýt nữa thì nàng quên mất thật.
Nàng đành mỉm cười xoa đầu Vương Uyển Oánh: "Tay nghề của Uyển Oánh làm sao ta có thể quên mang về thưởng thức được chứ."
Ba người bước đi dưới ánh hoàng hôn buông xuống hướng về phía thôn trang. Vương Uyển Oánh suốt chặng đường nói cười huyên náo khiến hai người còn lại bật cười không ngớt, ánh mặt trời lặn kéo dài bóng của ba người trên mặt đất.
……
Sau khi trở về từ thôn trang, Thẩm Tranh phải khuyên lơn mãi mới từ chối được ý tốt muốn giữ nàng ở lại ngủ qua đêm của mọi người. Sau đó nàng xách một túi to bánh Bách Hoa rảo bước về hướng huyện nha.
Đến khi Thẩm Tranh về tới khu thị trấn thì trời đã tối hẳn, một vầng trăng khuyết đã treo cao trên không trung.
Để về huyện nha nhanh hơn, nàng chọn đi qua một con hẻm nhỏ. Con hẻm vắng lặng như tờ, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của chính nàng.
Đi được chừng nửa khắc, Thẩm Tranh đột nhiên khựng lại.
Không đúng, tiếng bước chân có điểm bất thường.
Có người đang đi theo nàng.
Từ lúc bắt đầu quoẹo vào, kẻ đó đã bám theo nàng rồi.
Nhận ra điều này khiến Thẩm Tranh không khỏi nổi da gà toàn thân, trong lòng thầm rủa ở bất kỳ thời đại nào phụ nữ đi đường đêm một mình cũng đều không an toàn.
Ngày thường nàng vốn ít khi lộ diện công khai, dân chúng trong huyện không biết mặt nàng có rất nhiều. Hôm nay nàng lại không mặc quan phục, đối với kẻ xấu càng chẳng có chút lực đe dọa nào.
Thẩm Tranh bước nhanh hơn, nhưng tiếng bước chân dồn dập phía sau cũng càng lúc càng gấp gáp. Ngay sau đó, nàng xộc vào mũi một mùi rượu nồng nặc.
Nhìn cái bóng trên mặt đất đang mỗi lúc một tiến lại gần, Thẩm Tranh nâng tay trái giả vờ vuốt lại chiếc trâm cắm trên đầu hồi ban ngày, sẵn sàng rút ra làm vũ khí phòng thân bất cứ lúc nào. Tay phải nàng nới lỏng ra để túi bánh Bách Hoa rơi xuống đất, rồi nhanh chóng thò vào ngực áo móc ra tấm lệnh bài huyện lệnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



