Thẩm Trú hoàn toàn không quan tâm tình hình bên Hoa Đăng, y rời khỏi đấu trường liền tăng tốc hướng về tòa lâu đình cuối phố.
Hoa Đăng liếc qua rồi vội vàng đuổi theo, hoàn toàn không để ý ba chữ lớn “Phi Yên Các” trên tấm biển.
Khi vào trong lâu đình, nàng mới nhận ra có gì đó không ổn.
Xung quanh quá yên tĩnh, mỗi người đều đang nghiêm túc nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa truyền tin trong tay hoặc quyển trục lớn trên tường, không ai trò chuyện, cũng chẳng ai để ý đến người khác.
Vài ánh mắt tò mò hướng về phía nàng, nàng nhanh chân bám sát Thẩm Trú, khẽ gọi: “Thẩm…”
Những chữ sau bỗng nghẹn lại không phát ra thành tiếng.
Nàng mở to mắt, trước mặt chỉ còn thấy bóng lưng của Thẩm Trú.
Cổ họng như bị khúc gỗ chặn lại, không thể nói nên lời cũng khó mà hô hấp, chân tay trở nên không nghe lời, kéo nàng bước lên cầu thang một cách cứng nhắc.
Là do Thẩm Trú làm chăng? Đây là loại pháp thuật gì vậy?
Thẩm Trú hỏi: “Ngươi biết đây là nơi nào không?”
Hoa Đăng nhớ lại chữ trên tấm biển: “Phi Yên Các?”
Thẩm Trú nâng cằm, ý bảo nàng nhìn quyển trục trên tường.
Hoa Đăng liền theo đó nhìn lên.
Chỉ thấy tin tức trên quyển trục không ngừng biến đổi, một cái tên hiện lên rõ ràng trong danh sách…
[Lệnh truy nã, hạng nhất, Thẩm Trú.
Tiền thưởng: Bảy mươi tám triệu.]
Phi Yên Các, nơi mua bán mạng người.
Hoa Đăng im lặng ngậm miệng. Nàng nói: “Ta biết rồi, ở đây sẽ không gọi tên huynh.”
Thẩm Trú: “Đừng đi theo ta, ta sẽ không đồng ý đâu.”
Đây là câu dài đầu tiên y nói với Hoa Đăng.
Giọng điệu bình thản đến mức gần như quỷ dị.
Hoa Đăng trừng mắt, khi y nhấc chân rời đi, nàng không hề ở yên tại chỗ mà lại chạy theo.
“Bây giờ huynh không đồng ý là vì chưa thấy tài lực của ta, lát nữa huynh chắc chắn sẽ hối hận!” Hoa Đăng nắm chặt tay thề.
“Ký chủ, hay là từ bỏ đi.” Hệ thống không nhịn được khuyên nàng: “Thực ra đi theo cốt truyện cũng không khó lắm, hơn nữa đa số nam chính của cô đều... ừm, tương đối nhân cách.”
“Ta không!” Hoa Đăng ngược lại càng kiên định ý nghĩ: “Y càng từ chối ta, càng chứng tỏ y có thể thoát khỏi ảnh hưởng của Hợp Hoan Thánh Thể, ta nhất định phải dùng tiền để có được y!”
Nàng mới không muốn chơi những trò kỳ quái với đủ loại sinh vật kỳ dị!
Hoa Đăng nói là làm.
Chờ khi Thẩm Trú bước vào Binh Khí Các, nàng lập tức bước theo, tấm ngọc bài dự trữ linh thạch đã sớm được điều động trong tay.
Nàng sinh ra đã xinh đẹp lộng lẫy, trang phục lại càng quý phái phi phàm, ngay cả đôi giày nàng mang cũng được làm từ gấm Nguyệt Hoa đặc sản của Việt Châu, có thể nói toàn thân không chỗ nào là không tinh xảo.
Chưởng quỹ liếc mắt đã biết khách hàng lớn tới, vội vàng tiến lên nịnh nọt, chỉ là ngoảnh đầu lại thấy Thẩm Trú đi cùng Hoa Đăng, trong lòng không khỏi lẩm bẩm, nghiễm nhiên đem y trở thành kiếm sĩ nghèo bám lấy phú bà.
Hoa Đăng nào quản những thứ này, ánh mắt chỉ lo nhìn chằm chằm Thẩm Trú, y nhìn cái gì nàng liền đi theo mua cái đó, cuối cùng gần như mua sạch nửa cửa tiệm, lúc ra về chưởng quỹ chỉ thiếu chút nữa quỳ xuống trước mặt nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)