Sau khi mắng chửi xong, Kim Trạch gượng gạo nói sang chuyện khác: "Thời gian qua huynh đi đâu vậy? Ta không tài nào liên lạc được với huynh. Hơn nữa kế hoạch không phải đã định vào đêm trăng rằm này ư, tại sao lại hoãn?"
Thẩm Trú không muốn giải thích: "Sớm hay muộn thì có khác gì nhau."
Kim Trạch nheo mắt, đi một vòng quanh y, vừa quan sát kỹ vừa lẩm bẩm: "Huynh lạ lắm, chuyện huynh đã quyết trước đây chưa bao giờ thay đổi."
"Còn bộ đồ này nữa..." Lông mày gã nhíu càng chặt: "Huynh đi cướp của ai đấy?"
Gấm phù quang Lương Châu, một tấc có giá ngàn vàng, đến cả gã cũng không mua nổi.
Thẩm Trú cúi xuống nhìn, chắc chắn bộ đồ không dính vết máu rồi mới thong thả đáp: "Mua."
"Không thể nào! Huynh lấy đâu ra tiền chứ?" Kim Trạch nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)