Dáng người của tu sĩ vốn không ảnh hưởng gì đến thực lực mạnh yếu, để tiện cho việc dịch dung, Thẩm Trú đã từng nhiều lần thay đổi ngoại hình của mình. Y từng biến thành một gã đàn ông béo mập ngót nghét năm mươi, cũng từng hóa thành một thiếu niên mười tuổi gầy trơ xương.
Thế nhưng khi nhìn dáng vẻ đáng thương của Hoa Đăng, y vẫn nhớ lại mấy lời nam chính trong tiểu thuyết hay dùng để dỗ dành người khác rồi nói: "Không sao đâu, nàng có béo lên thì cũng chẳng khác gì so với trước đây cả."
"Ta không béo! Không béo!" Nào ngờ Hoa Đăng chẳng những không được an ủi chút nào mà còn xù lông lên như mèo bị giẫm phải đuôi: "Huynh còn dám nói chữ đó lần nữa xem!"
Thẩm Trú im miệng không nói, bụng lại thầm khẳng định một lần nữa rằng mấy cuốn tiểu thuyết kia đúng là thứ vớ vẩn vô dụng.
"Ủa, truyền tin phù của huynh sáng rồi kìa." Hoa Đăng chỉ vào lá bùa giấy đang phát sáng bên hông y, tò mò chớp mắt: "Vậy mà cũng có người liên lạc với huynh cơ à? Ta còn tưởng huynh chẳng có bạn bè gì."
"Không phải bạn bè."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


