Hoa Đăng chỉ do dự một giây, rồi dứt khoát rẽ hướng, nấp mình sau cây đa gần đó, lén lút ló đầu ra xem tình hình.
Sư tỷ thì tình ý chứa chan, dịu dàng nhỏ nhẹ, còn Thẩm Trú...
“Hầy.”
Biết nói sao đây, chỉ cần nhìn thấy đôi mắt cá chết chán đời kia, thì bầu không khí mập mờ đến mấy cũng tan thành mây khói.
Y không hề nhìn tua kiếm, chỉ đáp lại như một con rối không có cảm tình: “Ta có đạo lữ rồi.”
“Đó không phải là giả sao?” Sư tỷ ngây thơ nhìn y: “Mọi người đều nói đệ là bảo tiêu mà Hoa sư muội thuê về, muội ấy không thể nào thích đệ được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)