Cô ra sức dụi mắt, nhìn cô bé trước mặt một lần nữa, rồi lại quay đầu nhìn khắp căn nhà.
"Ôi trời, chị đang làm gì vậy? Cha mẹ sắp về rồi mà."
Điềm Nhi thấy chị mình cứ ngây ra như thế thì càng sốt ruột. Trời nóng thế này, cha mẹ ra đồng vất vả nửa ngày trở về mà ngay cả ngụm trà cũng không có uống, nếu hàng xóm biết được lại có cớ cười nhạo chị cô lười biếng. Thế nhưng Lâm Huyên Nhi vẫn không phản ứng, ánh mắt tiếp tục đảo quanh.
Căn nhà tranh đơn sơ được ngăn thành mấy gian nhỏ bằng vách tre. Đồ đạc bên trong cũ kỹ, xiêu vẹo. Ở một góc có nơi trông giống nhà bếp, đặt một chiếc bếp lò kiểu cũ, phía trên còn có ống khói đen sì. Lâm Huyên Nhi bỗng hít mạnh một ngụm khí lạnh.
"Chị, chị sao vậy?"
Điềm Nhi đầy vẻ khó hiểu. Căn nhà này có gì đáng xem đến mức chị cô nhìn chăm chú như thế?
"Mình đang nằm mơ sao?"
Lâm Huyên Nhi bật đứng dậy, nhìn quanh căn nhà rách nát, hoàn toàn không thể tin nổi. Điềm Nhi khựng lại, sau đó lo lắng nhìn vẻ mặt rõ ràng không bình thường của chị mình.
"Chị... chị vừa nói gì vậy? Chị gặp ác mộng sao?"
"Chị?"
Dường như lúc này Lâm Huyên Nhi mới thật sự chú ý đến sự tồn tại của cô bé. Cô cúi người xuống, nhìn khuôn mặt đáng yêu trước mắt, đầu óc đầy dấu hỏi.
"Chị... em là Điềm Nhi mà. Chị không nhận ra em sao?"
Nhìn ánh mắt xa lạ của Lâm Huyên Nhi, Điềm Nhi lập tức hoảng hốt.
"Điềm Nhi?"
Lâm Huyên Nhi nghi hoặc lặp lại cái tên ấy.
Cuối cùng, sau ba ngày ba đêm liên tục làm thí nghiệm, cô đã hoàn thành được một công trình đủ để giúp mình lấy bằng. Có lẽ vì trong suốt quá trình nghiên cứu gần như không ăn không uống, thí nghiệm vừa kết thúc, trước mắt cô lập tức tối sầm rồi mất đi ý thức. Vậy mà khi mở mắt lần nữa, cô lại xuất hiện ở nơi này.
Căn nhà cũ trước mắt có vài phần giống căn nhà của cụ nội mà cô từng thấy khi còn nhỏ. Sống ở thành phố nhiều năm, ngắm qua vô số kiến trúc đẹp đẽ, thứ khiến cô nhớ nhất vẫn là căn nhà cũ của cụ nội. Không ngờ lần này vừa tỉnh dậy lại nhìn thấy một nơi giống đến vậy.
Ban đầu cô còn tưởng mẹ đưa mình về quê nghỉ ngơi, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện đây hoàn toàn không phải quê cũ của cụ nội. Hơn nữa, cô bé trước mặt cứ gọi cô là chị thì rốt cuộc là chuyện gì? Nghĩ đến đây, đầu Lâm Huyên Nhi đột nhiên đau nhói. Từng cảnh tượng nối tiếp nhau hiện lên như đoạn giới thiệu của một bộ phim, chậm rãi xoay vòng trong đầu cô.
Đó lại là những ký ức mà cô chưa từng trải qua. Lâm Huyên Nhi vô thức nhắm mắt, từ từ tiếp nhận tất cả. Điềm Nhi nhìn những biểu hiện kỳ lạ của chị mình, đến thở mạnh cũng không dám.
Cô bé chỉ sợ chính mình kéo chị ngã khỏi giường, thật sự làm đầu chị bị thương. Nếu đúng là như vậy, cha mẹ nhất định sẽ đánh cô bé một trận chết mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

