Ngoại trừ Lê Tiếu Tiếu, bốn nam ba nữ còn lại độ tuổi đều rơi vào khoảng mười mấy đến đôi mươi, trước khi gặp thiên tai cũng không phải chưa từng mua sắm y phục.
Chiếu theo vật giá tại Dực Châu của bọn họ, một bộ y phục mới toanh chỉ cần bỏ ra khoảng một trăm năm mươi văn đã tậu được loại tương đối tốt, giày dép thì rơi vào tầm ba mươi đến ba mươi lăm văn, chỉ là chỗ của Vi Anh Kiệt, hắn ta đã nâng giá lên gấp đôi!
Hơn nữa, đến tận bây giờ khế ước bán mình đã ký kết xong xuôi, hắn ta vẫn chưa chịu giao một nửa số tiền còn lại cho bọn họ, phải chăng là có dã tâm? Rắp tâm ép buộc bọn họ mua sắm y phục giày vớ, đặng trực tiếp trừ thẳng vào số tiền đó?
Kẻ nhìn thấu mục đích của hắn ta thì ôm cục tức mà chẳng dám nói. Huyện Tiết Dương dẫu có cách Dực Châu xa xôi hàng ngàn dặm, vật giá cũng không thể nào đắt đỏ gấp đôi thế này chứ?
À đúng rồi, ta quên nhắc nhở các ngươi, một nửa số tiền bán mình còn lại, phải đợi tìm được gia chủ mới khấu trừ tiền ăn ở rồi mới giao nốt cho các ngươi...”
Vương Đại Tráng cuống quýt lắp bắp: “Ngươi... sao ngươi có thể như thế? Ngày hôm qua ngươi rõ ràng hứa hẹn ký xong khế ước bán mình sẽ trả nốt số tiền còn lại cho bọn ta, bây giờ lại nói phải chờ bán được mới chịu đưa, mỗi ngày còn định trừ đi một khoản tiền lớn như vậy. Ta... ta không bán mình nữa, ta muốn về nhà!”
“Không bán nữa sao?” Vi Anh Kiệt cười gằn, vung tay lên, ngay lập tức có bảy tám gã tráng hán từ trong cửa ùa ra, khoanh tay đứng chễm chệ ngay phía sau bọn họ.
Vi Anh Kiệt cười lạnh cất lời: “Nha hành có quy củ của nha hành, nơi này không phải là chốn làm từ thiện. Lũ tiện dân các ngươi, nếu không phải ta còn chịu bỏ tiền ra mua để cứu lấy mạng sống già trẻ lớn bé nhà các ngươi, thì cả nhà các ngươi cứ chờ chết đói đi!
Chẳng qua chỉ bảo các ngươi mua một bộ y phục mới để chỉnh đốn lại dung mạo, cũng là vì muốn các ngươi gọn gàng sáng sủa để kiếm một gia chủ tốt, kết quả các ngươi lại chẳng biết điều như vậy, là muốn ăn vạ ở Cẩm ký nha hành của bọn ta không chịu rời đi sao?
Chẳng có cái luật lệ đó đâu. Không bán đi được, thì ngoan ngoãn nộp tiền ra đây, đợi đến lúc một nửa số tiền còn lại của các ngươi bị trừ sạch mà vẫn chưa bán được thì...”
Trong đáy mắt hắn ta lóe lên luồng hắc ám: “Ta tự nhiên có cách để xử lý các ngươi!”
Ánh mắt nham hiểm lại độc ác khiến người ta không rét mà run.
Vương Đại Tráng sợ đến mức suýt phát khóc, mấy nữ nhân còn lại cũng thút thít nghẹn ngào, đành phải rụt rè lê bước, vươn tay nhận lấy y phục từ tay mấy nữ nhân trung niên nọ.
Những người khác thấy vậy cũng đành hết cách, mỗi người vơ lấy một bộ y phục mới. Vi Anh Kiệt vô cùng mãn nguyện: “Người đâu, dẫn bọn họ xuống tắm rửa, ăn mặc chỉnh tề rồi hãy tới gặp ta.”
Đám nam nữ ôm khư khư y phục bị chia làm hai tốp, bị dẫn xuống dọn dẹp.
Vi Anh Kiệt hài lòng gật gù, bất chợt phát hiện tại hiện trường vẫn còn một kẻ đứng trơ ra đó, hắn ta chốc lát chưa kịp định thần: “Ngươi còn đứng ở đây làm gì?”
Lê Tiếu Tiếu nói: “Ta không mua y phục cũng có thể đi tắm rửa sao?”
Lúc này Vi Anh Kiệt mới nhận ra trên bàn vẫn còn dư lại một bộ y phục, tám người, duy chỉ có nàng là không chịu mua.
Vi Anh Kiệt lập tức nhớ lại mối hận bị nàng hất ngã lộn nhào ban nãy: “Những lời ta vừa nói ngươi nghe không rõ hay sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
