Thế nên trời còn chưa sáng, câu chuyện về sức mạnh thần kỳ bẩm sinh của nha đầu nhóm lửa mới tới đã lan truyền khắp cả tiền viện lẫn hậu viện.
Lưu thị cũng nghe phong phanh, vừa để Nghênh Xuân chải đầu vừa hỏi: “Có thật không? Nha đầu kia thực sự có sức mạnh thần kỳ đến thế sao?”
Tề ma ma nói: “Là thật đấy ạ, lão nô tận mắt chứng kiến, hai cánh tay khẳng khiu như cành trúc, nhấc nhẹ một cái đã xách bổng chiếc chum nặng gần trăm cân lên.
Nghe Mao ma ma kể, hai chiếc chum lớn trong bếp ngày thường phải xách bốn mươi thùng mới đầy, nàng ta dùng chum vác, đi tám bận đã đổ đầy cả hai chiếc chum.
Chỉ là ăn hơi nhiều, sức ăn gấp ba người thường, hiện tại ăn xong lại đang bổ củi ở hậu viện nhà bếp, đống củi cao bằng căn phòng nhỏ kia, nàng ta chừng một canh giờ là chẻ xong hết.”
Lưu thị từ khi đến huyện Tiết Dương chưa từng gặp chuyện gì tốt đẹp, không ngờ tùy tiện chọn một nha đầu nhóm lửa lại mang trời sinh thần lực, khiến lòng bà bỗng chốc nhẹ nhõm.
Bà với tay lấy một nắm tiền: “Ăn no mới có sức làm việc, ăn không vô thì làm sao mà làm? Nghênh Xuân, đem thưởng cho nàng ta, cứ nói ta rất hài lòng, bảo nàng ta làm việc cho tốt.”
Nghênh Xuân cười vâng dạ, cầm tiền đi thưởng cho Lê Tiếu Tiếu.
Còn Mạnh Quan Kỳ ở Đông sương phòng vừa mới thức giấc đã nghe A Sinh - kẻ chuyên hóng hớt - báo cáo tin tức. Hắn sững sờ: “Trời sinh thần lực?”
A Sinh năm nay mười một tuổi, vóc dáng gầy nhom, vẻ mặt vô cùng lanh lợi. Hắn ta gật đầu cái rụp: “Ta không tận mắt chứng kiến, nhưng nghe nói Tề ma ma đã bắt gặp, một chiếc chum to đùng như thế...”
Hắn ta vươn dài hai tay ra miêu tả: “Nhấc nhẹ một cái đã xách lên, hai chiếc chum lớn trong bếp thoắt cái đã đầy ắp. Các tỷ tỷ đi lấy nước chẳng cần phải xếp hàng, ai nấy đều bưng nước về, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”
Mạnh Quan Kỳ khẽ mỉm cười, tựa như đóa hoa xuân bung nở: “Sức mạnh lớn đến vậy, ngươi xưa nay nghịch ngợm đủ đường, chớ có trêu chọc người ta, lỡ chọc giận nàng, một chiếc chum lớn như vậy nàng còn xách nổi, ném ngươi ra ngoài lại càng dễ như trở bàn tay.”
A Sinh sờ sờ mông, nhớ lại hôm kia lỡ chọc giận Nghênh Xuân trong phòng phu nhân, nàng ta huých nhẹ một cái, hắn ta sơ ý ngã lăn quay, đến giờ mông vẫn còn ê ẩm.
Mạnh Quan Kỳ không đáp, đứng dậy: “Quy củ là quy củ, chuyện này không thể thương lượng. Ngươi dọn dẹp đồ đạc trong phòng đi, hôm nay ta sẽ dọn ra ngoài, nếu mẫu thân có trách tội, ta sẽ đích thân đi giải thích rõ ràng.”
A Sinh đành buông tiếng thở dài.
Xem ra cái quy củ trong xương tủy của thiếu gia vẫn chưa hề mai một. Hiện tại đâu còn ở phủ đệ tại kinh thành nữa, nội viện ngoại viện phân định rạch ròi, cả nhà có tổng cộng mấy người chủ tử, hạ nhân lại vơi đi quá nửa, vốn dĩ đã đủ quạnh hiu rồi, ngài ấy còn kiên quyết dọn ra ngoài, thế chẳng phải càng thêm quạnh hiu sao?
Nhưng hắn ta thấu hiểu tính nết của Mạnh Quan Kỳ, thiếu gia bề ngoài thì ôn hòa dễ nói chuyện, nhưng một khi đã hạ quyết tâm thì mười con trâu cũng chẳng kéo lại được. Hắn ta đành phải cuộn tròn mền chiếu, giúp chuyển toàn bộ đồ đạc đến căn phòng nhỏ cạnh thư phòng.
***
Phu nhân thế mà lại ban thưởng cho Lê Tiếu Tiếu? Mao ma ma nghe xong liền mỉm cười: “Xem ra ngươi cũng may mắn phết, đã lâu lắm rồi phu nhân chưa có tâm trạng tốt để ban thưởng như vậy đâu, cầm lấy đi.”
Lê Tiếu Tiếu thuận tay nhét tiền vào thắt lưng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)