Mao ma ma cũng nghe thấy tiếng bụng nàng sôi, liếc mắt liền thấy nàng đang chằm chằm nhìn vào phần thịt hầm trong nồi đất, bà bực dọc nói: “Đó là thức ăn của chủ tử, ngươi cũng dám tơ tưởng sao!”
Nghĩ đến việc sau này nàng sẽ làm việc dưới trướng mình, Mao ma ma xắn tay áo lên: “Thôi được rồi, trước tiên nấu cho ngươi bát mì đã, kẻo ngươi lại tưởng làm nha hoàn trong phủ Huyện lệnh mà đến cơm cũng không được ăn no.”
Thức ăn của hạ nhân dĩ nhiên không thể so bì với chủ tử, mì thì không thể thêm thịt. Nhưng để phô diễn tay nghề của mình, Mao ma ma múc một muỗng nước dùng nhỏ từ trong nồi đất rưới lên mì, bưng một bát đầy ắp đặt trước mặt Lê Tiếu Tiếu: “Ăn đi.”
Lê Tiếu Tiếu húp sạch sành sanh đến giọt nước dùng cuối cùng, vẫn còn thòm thèm: “Còn nữa không?”
Mao ma ma kinh ngạc đến mức trố mắt: “Khẩu phần của bát mì này đủ cho một nam tử trưởng thành rồi đấy, ngươi vẫn chưa no sao?”
Lê Tiếu Tiếu đáp: “Ta bị đói hơi lâu.” Kể từ lúc xuyên đến thế giới này, nàng vẫn chưa được ăn một bữa no nê nào.
Mao ma ma sực nhớ ra nàng là lưu dân chạy nạn tới, khẽ thở dài, mở tủ bếp lấy ra một giỏ màn thầu nhỏ cùng một đĩa dưa muối nhỏ: “Mì hết rồi, chưa no thì ăn thêm chút màn thầu đi.”
Lê Tiếu Tiếu được thương mà lo sợ nhận lấy chiếc giỏ từ tay bà, cắn một miếng, đôi mắt mở to: “Ngon hơn hẳn màn thầu một văn tiền một chiếc ngoài phố!”
Mao ma ma tự đắc: “Chứ còn sao nữa, đây là làm từ bột mì trắng tinh đấy, loại bán ngoài phố sao có thể sánh bằng bột mịn trong phủ chúng ta?” Sau đó bà liền chứng kiến Lê Tiếu Tiếu hệt như một trận cuồng phong, chén sạch bách cả giỏ màn thầu nhỏ.
Mao ma ma hơi nhũn chân: “Ngươi... ngươi ăn hết rồi sao?”
Đây vốn là khẩu phần ăn của ba người bình thường đấy.
Lê Tiếu Tiếu ợ một tiếng no nê: “Ợ. Ta no rồi.”
Thật sự quá ngon, đến thế giới này lâu như vậy, cuối cùng nàng cũng được ăn một bữa no! Hơn nữa bữa ăn này lại vô cùng mỹ vị, nàng chân thành nắm lấy tay Mao ma ma, nhìn sâu vào mắt bà với vẻ mặt đầy thành khẩn: “Ngươi đúng là một người tốt.”
Mao ma ma toát mồ hôi hột, bà thấy nàng trời sinh thần lực, một người làm bằng hai nên mới mở lời xin phu nhân mua nàng. Nhưng nếu nàng ăn một bữa bằng ba người, vậy chẳng phải lỗ to sao?
Lê Tiếu Tiếu thấy bà mang vẻ mặt hoảng hốt, bèn vỗ vỗ tay bà an ủi: “Ta vì cơ thể chưa hồi phục nên mới phải ăn nhiều thế này, đợi khi ta hồi phục rồi, sẽ không cần ăn nhiều thế nữa đâu.”
Tuy bề ngoài trông có vẻ hơi ngốc nghếch, nhưng người cũng đã mua vào rồi, chẳng lẽ lại không nhận nữa? Mao ma ma thở dài: “Nếu đã ăn nhiều như vậy, thì làm việc cũng phải chăm chỉ hơn mới được, đừng để phu nhân hối hận vì đã mua ngươi, chớp mắt lại đem ngươi bán đi.”
Lê Tiếu Tiếu vỡ lẽ: “Thì ra là vậy. Đợi ta khỏe lại, ta sẽ tự mình kiếm cơm ăn, không để phu nhân có cơ hội bán ta.”
Mao ma ma nhổ nước bọt: “Chưa từng nghe nói hạ nhân còn có thể tự mình kiếm cơm ăn, ngươi định kiếm thế nào? Làm việc cho tử tế mới là chân lý, bằng không chẳng cần bẩm báo lên phu nhân, một mình ta cũng đủ sức trị ngươi rồi.”
***
Lê Tiếu Tiếu tự cảm thấy bản thân đã tìm được một công việc bao ăn bao ở vô cùng tuyệt vời, ăn no mặc ấm, lại có phòng riêng để ngủ, không cần nơm nớp lo sợ bị đánh lén hay biến dị, chắc hẳn có thể an cư lạc nghiệp trong một thời gian dài. Trong lòng nàng mãn nguyện vô cùng.
Dẫu cho thế giới này thoạt nhìn có vẻ lạc hậu và nguyên thủy, nhưng so với mạt thế thì vẫn tốt hơn gấp trăm ngàn lần, vô cùng phù hợp với một con cá mặn như nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



