Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, nàng ta lại không hề vươn tay, cứ trơ mắt nhìn bọn họ bị cuốn trôi mất hút chỉ trong chớp mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng ta nghĩ đến lúc trước, nếu nàng ta vươn tay cứu vớt, cả gia đình bốn người lại bám vào gốc cây này, ngộ nhỡ nước lũ tiếp tục dâng cao, liệu nàng ta có phải lặp lại số phận như vừa rồi hay không.
Nàng ta không dám đánh cược xem liệu có còn gốc cây nào khác cản mình lại nữa không, nàng ta chỉ có thể nắm chặt lấy cơ hội sống sót duy nhất này.
Công công bà bà chắc chắn sẽ lại bắt nàng ta buông tay trước, nếu đã vậy, thì đừng trách nàng ta.
Chỉ là khi tướng công của nàng ta từ thượng nguồn bị cuốn trôi xuống, nàng ta đã thực sự vươn tay ra. Nàng ta muốn kéo lấy hắn, nhưng tiếc rằng lần này hắn ở quá xa, tay của hai người chỉ cách nhau chưa đầy một tấc mà đành lướt qua nhau. Nhị Nữu khóc nấc lên từng hồi, đến tận bây giờ vẫn chưa thể tha thứ cho bản thân.
Cả nhà tướng công đều bị nhấn chìm cả rồi, nàng ta chỉ còn lại một thân một mình, bám theo những người sống sót trong thôn chạy nạn đến thành Tiết Dương.
Nàng ta là một nữ nhân đơn độc, mỗi ngày đều trôi qua trong nơm nớp lo sợ, chỉ e bị kẻ xấu cưỡng ép bắt đi. Đừng thấy đám lưu dân kia mang vẻ mặt sầu khổ thê lương, nhưng ánh mắt bọn hắn nhìn nữ nhân độc thân đều chứa đầy ý đồ xấu xa. Nàng ta sợ hãi vô cùng, thà tự bán mình làm nô tỳ, dẫu sao cũng có thể tìm cho bản thân một chốn che mưa che nắng.
Đại Hoa cũng nức nở nói: “Ta vốn đã đính hôn, nếu không vì trận lũ lụt lần này, năm nay ta đã thành thân rồi. Ta may mắn hơn Nhị Nữu tỷ một chút, phụ thân mẫu thân cùng ca tẩu đều trốn thoát được, chỉ có muội muội sáu tuổi chết yểu trên đường...
Nhưng trốn thoát thì đã sao? Không cái ăn không cái mặc, cả nhà ta đều muốn bán mình, chỉ là người ta chỉ chọn mỗi ta, cũng không biết với chút tiền mọn này, người nhà ta có thể an cư ở đây không.”
Vi Anh Kiệt đã giữ lại một nửa tiền bán thân của bọn họ, lại còn nói nếu không có ai mua thì mỗi ngày phải trừ đi mười lăm văn tiền ăn ở. Nàng ta vốn định sau khi ký khế ước sẽ đưa nốt số tiền còn lại cho phụ thân mẫu thân, để bọn họ có phần dư dả, nhưng xem ra bây giờ, một nửa số tiền đó có lấy được hay không vẫn còn chưa biết chắc.
Xảo Nương cũng rầu rĩ: “Ta cũng giống Đại Hoa tỷ, ta vẫn đang trong lúc bàn chuyện hôn nhân, vốn sắp hạ sính lễ rồi. Lũ vừa đến, phụ thân mẫu thân liền mang theo tỷ đệ bọn ta bỏ trốn. Bọn ta may mắn hơn tỷ là người nhà đều khỏe mạnh, dọc đường không ai sinh bệnh, cứ hái rau dại bám víu xin ăn mà sống sót đến tận bây giờ...”
Nhưng ráng trụ đến huyện Tiết Dương thì sao chứ, tiền bán thân chỉ có chút ít ỏi thế này, cũng không biết Huyện lệnh có chấp nhận bọn họ, cho phép bọn họ an cư tại đây không.
Nếu không chấp nhận, giống như những châu huyện bọn họ từng đi qua, sai nha dịch cầm roi xua đuổi, bọn họ cũng chẳng biết đi đâu về đâu...
Nhưng Xảo Nương cảm thấy nàng chưa ngủ, trời còn chưa tối hẳn, sao nàng có thể ngủ được chứ?
Nàng ta lấy can đảm: “Tiếu Tiếu tỷ, tỷ ngủ rồi sao?”
Lê Tiếu Tiếu không mở mắt: “Chưa.”
Xảo Nương hỏi: “Tiếu Tiếu tỷ, tỷ cũng giống gia đình Nhị Nữu tỷ, người nhà đều bị nước cuốn trôi hết rồi ư?”
Lê Tiếu Tiếu mở bừng mắt. Không biết có phải là ảo giác hay không, ba người cảm thấy đôi mắt của nàng giữa màn đêm mờ ảo dường như đang phát sáng, nàng nhạt giọng đáp: “Bọn họ không còn nữa.”
Lê Tiếu Tiếu vốn không phải người của thời đại này.
Trong lúc truy sát một con Chiến Lang, nàng đã vô tình lạc vào đường hầm thời không, chẳng hiểu sao lại không bị dòng chảy thời không xé nát cơ thể, mà lại xuyên đến một nơi dường như là Hoa Quốc cổ đại của hơn ba vạn năm trước. Hơn nữa, tên triều đại này nàng chưa từng nghe qua – triều Đại Võ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
