Nhưng nhanh chóng, niềm vui ấy biến mất. Từ trong bụi rậm, mấy con lợn rừng to béo, răng nanh nhọn hoắt lao ra, nhắm thẳng hướng cô.
Tim Thẩm An Ninh lập tức trầm xuống, cô ta biết rõ, trên núi nguy hiểm nhất là mấy loại dã thú to xác như thế này. Nếu bị lợn rừng tấn công, rất có thể sẽ mất mạng.
Cô ta chẳng còn tâm trí quan tâm đến việc có bị Giang Tâm Nguyệt phát hiện hay không, hét toáng lên: “Cứu với, cứu tôi với!”
Vừa la hét, cô ta vừa lao về phía Giang Tâm Nguyệt.
Dù có bị lợn rừng làm bị thương, cô ta cũng phải kéo Giang Tâm Nguyệt chết chung cho bằng được. Lỡ mà cô ta còn sống, còn Giang Tâm Nguyệt chết rồi thì Hứa Thiệu Diễn chắc chắn sẽ là của cô ta.
Nhìn Thẩm An Ninh lao về phía mình, Giang Tâm Nguyệt nhíu mày lại, chẳng cần nghĩ cũng biết cô ta đang cố tình. Nhưng muốn hại cô à? Cũng phải xem bản thân nặng bao nhiêu ký đã. Chờ lợn rừng lao đến gần, Giang Tâm Nguyệt linh hoạt tránh sang một bên.
Thời gian qua luyện công không uổng công, khiến cơ thể cô nhẹ nhàng, linh hoạt hơn nhiều. Lần trước thử thử, cô còn nhảy được thẳng hai mét. Nếu không phải vì Thẩm An Ninh đang có mặt ở đây, cô không tiện lộ thân thủ, mấy con lợn này mà lao đến, cô đã nhảy lên cây cho xong.
Khác với Giang Tâm Nguyệt, Thẩm An Ninh chẳng có số may như vậy. Không kịp né, cô ta bị một con lợn rừng húc ngã lăn xuống đất. Chiếc nanh nhọn của nó đâm thẳng vào chân Thẩm An Ninh.
Cô lại lấy dao từ không gian ra, bổ thêm vài nhát để chắc chắn. Xong xuôi, nhìn Thẩm An Ninh nằm sõng soài trong vũng máu, Giang Tâm Nguyệt mới thong thả xuống núi. Vừa về đến nơi, cô báo ngay với đội trưởng thôn Ngưu Sơn Hứa Hồng Binh.
Nghe xong lời Giang Tâm Nguyệt kể, Hứa Hồng Binh lập tức dẫn theo đám đàn ông trong đội sản xuất lên núi...
Những người không lên núi thì tụ lại bàn tán rôm rả.
"Gì cơ? Đồng chí Thẩm bị lợn rừng tấn công à? Thế này thì nguy to rồi! Con bé tính tình đâu có tệ, sao lại đen đủi gặp chuyện thế này chứ?"
"Đúng đấy, xui xẻo quá đi mất, sao lại bị lợn rừng cắn chứ?"
"Nghe nói Giang Tâm Nguyệt bảo tự tay giết mấy con lợn rừng, không biết thật hay xạo nữa."
"Tôi thấy chắc là nổ cho oai thôi? Lợn rừng hung dữ thế cơ mà, còn mạnh hơn cả người đấy. Giang Tâm Nguyệt giỏi đánh nhau thì đúng rồi, chứ một mình chém chết mấy con thì hơi quá."
"Nhưng mấy chuyện kiểu này có ai dám bịa bừa không? Hay là lên núi xem cho rõ."
"Đi, chúng ta cũng lên coi náo nhiệt một chút?"
Dù là vì lo cho an nguy của Thẩm An Ninh, ham hố thịt lợn rừng, hay chỉ đơn giản là hóng chuyện thì ai nấy đều kéo nhau lên núi. Giang Tâm Nguyệt đi trước dẫn đường, chẳng mấy chốc đã đưa mọi người đến nơi.
Nhìn thấy Thẩm An Ninh bị lợn rừng cắn rách quần, nằm sóng soài trong vũng máu, không ít người giật bắn cả mình. Đồng chí Thẩm thật sự bị thương rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)