Cô chia phần cho từng người.
Hai đứa nhỏ Hứa Ái Minh và Hứa Ái Viên còn bé, mỗi đứa được một cái đùi gà. Mọi người còn lại mỗi người được chia một ít thịt, chỉ riêng bát của Giang Tâm Nguyệt là không có miếng nào, chỉ có canh.
Thấy cô chia hết thịt cho mọi người mà không để phần mình, Trần Tố Quyên không nhịn được hỏi: “Nguyệt, con chia hết thịt cho cả nhà rồi, còn con thì sao?”
Giang Tâm Nguyệt lắc đầu: "Con không ăn, con đang giảm cân. Với cả con đâu có đi làm, mọi người làm mới cần ăn nhiều, không thì lấy sức đâu mà kiếm công điểm.”
Mấy lời này mà phát ra từ miệng Giang Tâm Nguyệt, khiến cả nhà họ Hứa không tin nổi. Cô ấy lại biết nghĩ cho người khác rồi. Nghĩ đến thay đổi mấy ngày nay của cô, cả nhà chỉ có thể cho là cô bị ma nhập, chứ không nghĩ ra được lý do nào khác. Trước mặt là bát canh gà nóng hổi thơm phức, mọi người không thể kiềm chế, bắt đầu ăn lấy ăn để.
Ở quê, mấy tháng không thấy mặt miếng thịt, chẳng ai ngờ lại có ngày được hưởng ké ánh sáng của Giang Tâm Nguyệt mà được ăn thịt. Không chỉ có canh gà ngon, rau xào cô làm cũng ngon.
Bữa tối lại bị càn quét sạch bách. Ăn xong, Giang Tâm Nguyệt như thường lệ giúp hai đứa nhỏ rửa mặt rửa chân. Hứa Ái Minh so với hôm qua có tiến bộ rõ rệt, lúc cô tiếp xúc không còn cứng đờ nữa.
Cô hiểu, nguyên chủ đối xử không tốt với hai đứa nhỏ, Hứa Ái Viên thì còn dễ, dù sao trẻ con vẫn có bản năng gần gũi mẹ. Nhưng Hứa Ái Minh thì khác, có chút kháng cự với cô. Có lẽ vì mấy ngày nay thấy cô thay đổi, nên phản ứng phòng bị và xa cách trong ánh mắt mới dịu lại chút ít.
Nghe cô trả lời, mặt Hứa Ái Viên lập tức nở nụ cười rạng rỡ, còn Hứa Ái Minh cũng âm thầm thả lỏng. Cô ôm cả hai vào phòng, giúp chúng thay đồ, lên giường. Hứa Ái Minh vẫn im lặng không nói gì, chỉ có Hứa Ái Viên là ríu rít suốt.
Giang Tâm Nguyệt ôm hai đứa nhỏ, kể cho chúng nghe mấy câu chuyện cổ tích trước khi ngủ. Hứa Ái Viên và Hứa Ái Minh nghe xong vẫn còn thấy thòm thèm. Nhưng hai đứa rất ngoan, dù vẫn muốn nghe tiếp nhưng biết đã đến giờ đi ngủ rồi, không làm nũng đòi mẹ kể nữa, cũng không quấy rầy mẹ nghỉ ngơi.
“Anh à, em nói đúng chứ, chuyện mẹ kể hay thật luôn.”
Hứa Ái Minh giữ gương mặt nghiêm túc, gật đầu một cái. Không cần Giang Tâm Nguyệt phải dỗ thêm, hai đứa trẻ tự giác đi vào giấc ngủ. Chờ hai đứa ngủ say, Giang Tâm Nguyệt lại lần nữa vào không gian.
Bên trong này toàn là y thư quý giá từ đời sau chưa từng lưu truyền ra ngoài, khiến cô cực kỳ hứng thú nghiên cứu. Còn mấy bộ công pháp bí tịch, cô cũng tranh thủ luyện luôn trong không gian. Mấy ngày nay, cuộc sống của Giang Tâm Nguyệt chỉ quanh quẩn giữa hai điểm: lên núi, nấu cơm cho nhà họ Từ, rồi luyện công, nghiên cứu y thuật.
Chỉ trong thời gian ngắn, cô cảm thấy công lực mình tiến bộ vượt bậc. Tất nhiên, tính theo dòng thời gian trong không gian thì thật ra cô đã luyện suốt một tháng rồi, không tiến bộ mới lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)