Giang Tâm Nguyệt giữ bình tĩnh quay về nhà họ Hứa. Giờ này vẫn còn sớm, cô tranh thủ sắp xếp lại mấy thứ vừa mang về. Thuốc nam được đem ra phơi, phải để khô rồi mới đem bán được. Làm xong xuôi mấy việc đó, cô lại lấy một quyển công pháp ra luyện tập.
Không rõ mấy cái công pháp này có tác dụng thật không nhưng đã được cất trong không gian thì chắc chắn không phải đồ bình thường. Sau chuyện với Hoàng Linh Linh, Giang Tâm Nguyệt cảm thấy con gái đúng là phải có tí sức chiến đấu mới được. Chờ sau này gầy đi, mất cái thân hình đô con này, sức đánh chắc chắn sẽ giảm, tốt nhất nên tranh thủ luyện cho quen tay trước.
Thấy cũng gần trưa rồi, cô đi chuẩn bị cơm.
Cô múc một chậu nước mát, lau người sơ qua, rồi lấy ra một bát linh tuyền trong không gian uống ừng ực. Uống xong, bao nhiêu mệt mỏi lúc luyện công biến mất sạch sẽ, cả người nhẹ nhõm hẳn. Cô đem nấm rừng vừa hái rửa sạch, lát nữa nấu canh uống.
Măng non đào được thì thái lát, xào lên ăn cũng giòn ngọt. Chỉ tiếc là trong nhà không có thịt muối, nếu có thì xào chung chắc chắn sẽ ngon hơn. Vườn sau nhà còn có rau diếp, cải xanh, rau chân vịt.
Khoai tây đã trồng sẵn, cũng tích trữ được một mớ dùng làm lương thực. Vậy nên ngoài món canh nấm rừng, cô còn hái thêm ít cải, xào được một đĩa rau. Dù không có nhiều gia vị cầu kỳ nhưng rau nhà tự trồng, sạch sẽ tự nhiên, ăn ngọt và đậm đà hơn hẳn rau trồng trong nhà kính ở thời hiện đại.
Món chính thì cô vẫn nấu kiểu cơm thập cốc thường ngày của nhà họ Hứa. Ở nông thôn điều kiện không khá giả, cơm thường phải trộn cả gạo lứt và ngũ cốc, chẳng mấy khi được ăn gạo trắng. Khi Giang Tâm Nguyệt vừa nấu xong, người nhà họ Hứa cũng đi làm đồng về.
Vừa bước vào sân, cả nhà đã ngửi thấy mùi cơm thơm ngào ngạt.
Hứa Thiệu Dương kinh ngạc: “Nhà ai nấu cơm mà thơm vậy trời?”
“Ừ, thơm thật luôn.” Hứa Phương Phương gật gù, nuốt nước miếng đánh ực.
Hai đứa nhỏ Hứa Ái Minh và Hứa Ái Viễn thì khỏi phải nói, con nít mà, mùi thơm thế này là đã dụ cho chảy nước miếng từ lâu rồi. Cả nhà đang đoán xem ai nấu cơm mà thơm dữ vậy thì Giang Tâm Nguyệt từ trong bếp bước ra.
Thấy người nhà về, cô thuận miệng chào: “Mọi người đi làm về à? Cơm vừa nấu xong, mau vào ăn đi.”
Cả nhà họ Hứa nhìn nhau trố mắt, cứ tưởng mình nghe nhầm, hoặc đang mơ mộng gì đó. Từ lúc cô gả vào đây, chưa từng thấy cô xuống bếp bao giờ. Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à? Cô lại chủ động nấu cơm? Nghĩ đến mấy ngày nay cô thay đổi kỳ lạ, nhà họ Hứa càng nghĩ càng thấy giống như bị ma nhập.
Nhưng nếu “ma nhập” mà tốt thế này thì họ cũng mong cô bị nhập hoài hoài. Cả nhà vì quá bất ngờ nên một lúc vẫn chưa kịp phản ứng lại. Chỉ có Hứa Ái Viễn là không còn sợ Giang Tâm Nguyệt như trước nữa, vui vẻ chạy vào trong nhà xem mẹ nấu gì ngon.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)