Ánh mắt Hoa Nguyệt rời khỏi bản hợp đồng trong tay quản lý, "Cô tìm tôi đến đây là để bàn về hợp đồng tham gia bộ phim này?" Cô không đời nào tin lời nói dối của quản lý, ngay cả vai quần chúng cũng chẳng ai thèm mời nguyên chủ, công ty sao có thể đề cử cô chứ?
Chắc chắn là đoàn làm phim chỉ đích danh muốn cô tham gia, không còn khả năng nào khác.
Sự bình tĩnh và ung dung của cô lúc này một lần nữa nằm ngoài dự đoán của quản lý, không hiểu sao cô ta lại cảm thấy Hoa Nguyệt không còn dễ kiểm soát như trước nữa.
"Đúng là vậy, tôi có hai vai diễn khác nhau, tình cờ lịch trình của Hi Hi lại trùng với bộ phim mà cô được đề cử, còn vai nữ hai của Hi Hi trong bộ phim kia có nhiều đất diễn hơn, cô xem có muốn đổi vai với Hi Hi không?"
Sau khi bị đạo diễn An từ chối, người quản lý vẫn chưa từ bỏ, cho dù Ngô Hi Hi không thể nhận vai này, cũng không thể để Hoa Nguyệt diễn, đoàn làm phim đã xác định chọn Hoa Nguyệt, nhưng nếu nghệ sĩ từ chối thì đạo diễn An cũng không làm gì được.
Còn "bộ phim kia" của Ngô Hi Hi chỉ là chuyện cô ta bịa đặt, chỉ cần Hoa Nguyệt từ chối đạo diễn An, cô ta có thừa sức lấp liếm, cả hai bộ phim Hoa Nguyệt đừng hòng có được.
Ngô Hi Hi như người ngoài cuộc, trong khi tâm lý rõ ràng những chiêu trò này, cô ta ngầm đồng ý với hành động của quản lý.
Hệ thống nghe xong cũng tức giận, [Quản lý kiểu gì thế này! Rõ ràng là đang gài bẫy cô, cô tuyệt đối đừng đồng ý.]
Hoa Nguyệt đương nhiên sẽ không đồng ý, đối phương chỉ thiếu điều viết chữ "bẫy" lên mặt thôi.
"Không cần, công ty sắp xếp thế nào thì làm thế ấy." Cô thẳng thừng từ chối lời đề nghị của đối phương.
Người quản lý nghẹn lời, không ngờ cô sẽ từ chối dứt khoát đến vậy, đây chính là vai nữ phụ có nhiều đất diễn, một cám dỗ lớn như thế mà cô lại nỡ từ chối?
"Cô... Hãy suy nghĩ kỹ lại?"
Ngô Hi Hi đang uống trà lại bị gọi tên, bỗng thấy trà trở nên nhạt nhẽo, cô ấy vậy mà không đồng ý...
Hoa Nguyệt không thèm nhìn Ngô Hi Hi đang ở bên cạnh người quản lý, giọng nói hơi lạnh nhạt, "Tôi khuyên cô đừng nên khuyên nữa, nếu bộ phim đó tốt như vậy, thì nên để lại cho tiểu thư Ngô thì hơn."
Người quản lý: "..." Sao cô ta lại cứng đầu cứng cổ như vậy?
"Cô thật sự muốn đối đầu với tôi?" Gương mặt người quản lý tối sầm, không còn giữ được vẻ hòa nhã. Nói nhẹ không nghe, vậy đừng trách cô ta dùng biện pháp cứng rắn. Một nghệ sĩ nhỏ bé chẳng ai thèm đoái hoài như Hoa Nguyệt, muốn đóng băng sự nghiệp của cô chỉ là chuyện nhỏ.
Ngô Hi Hi đặt tách trà xuống, không có ý định lên tiếng làm dịu tình hình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

