Khương An Tĩnh kinh ngạc đến ngây người, mắt cũng trợn tròn. Cô nhìn Tiểu Vệ Minh như thể đang nhìn một món bảo vật hiếm có trên đời.
Tiểu Vệ Minh hơi căng thẳng, không biết tại sao mẹ lại nhìn mình như vậy. Cậu kéo kéo vạt áo mẹ: “Mẹ?”
“Bảo bối, con đúng là có ý tưởng đấy.” Khương An Tĩnh giơ ngón tay cái lên với cậu: “Nếu con có thể dựa vào bản lĩnh của mình mà trở thành con nuôi của chú kẹo thỏ trắng, mẹ sẽ ủng hộ con.” Tuy không thể thay đổi gen, nhưng nếu đứa trẻ dựa vào bản lĩnh của mình mà nhận một người cha nuôi, tại sao lại không được?
“Thật ạ?” Mắt Tiểu Vệ Minh sáng lên, sự công nhận của mẹ khiến cậu có thêm động lực tràn đầy.
“Thật.” Khương An Tĩnh vô cùng kiên định nói: “Vậy con phải cố gắng nhé.”
“Vâng.” Tiểu Vệ Minh vui vẻ. Cậu quyết định lúc tan học sẽ đến chốt gác đợi chú kẹo thỏ trắng, nói chuyện này cho chú biết. Nghĩ xong, cậu lại nói: “Mẹ, sau này mẹ không cần đến đón con lúc tan học nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

