Tiểu Vệ Minh bước ra khỏi phòng học, trước tiên nhìn về phía cổng nhà trẻ. Bởi hôm qua là bố đến đón mình nên hôm nay cậu bé đặc biệt không yên tâm, lo lắng lại là bố đến đón. Đến khi nhìn thấy là mẹ, khuôn mặt nhỏ vốn có chút sốt ruột cũng dần bình tĩnh lại. Cậu bé giống như thường ngày, không nhanh không chậm bước từng bước lắc lư về phía cổng.
“Bảo bối...” Từ lúc Tiểu Vệ Minh bước ra khỏi cửa phòng học, Khương An Tĩnh đã nhìn thấy cậu bé. Thật ra một đám trẻ con ba, bốn, năm tuổi cùng đi ra, chiều cao và quần áo cũng gần như nhau, nhưng cô vẫn nhận ra ngay nhóc con nhà mình. Đợi Tiểu Vệ Minh sắp đến cổng, cô không nhịn được gọi thành tiếng, đồng thời còn vẫy tay với cậu bé.
Cách gọi thân mật “bảo bối” ở thời đại này rất hiếm nghe thấy, thậm chí người thời này ở bên ngoài thường cũng không thể hiện những hành động thân mật. Vì vậy, lúc Khương An Tĩnh gọi hai chữ “bảo bối”, lập tức thu hút ánh mắt tò mò của mấy phụ huynh và những đứa trẻ.
Đối diện với những ánh mắt tò mò quá mức của người khác, Khương An Tĩnh cũng không để ý. Lúc này sự chú ý của cô đều đặt trên người Tiểu Vệ Minh.
Khuôn mặt trắng nõn của Tiểu Vệ Minh ửng lên một vệt đỏ. Mặc dù hôm qua mẹ đã gọi cậu là bảo bối, nhưng hôm nay mẹ vẫn gọi cậu như vậy trước mặt đông người, khiến cậu có chút xấu hổ. Cậu cho rằng mình đã là một đứa trẻ lớn rồi, không phải em bé nữa.
Tiểu Vệ Minh chớp chớp mắt, không hiểu lắm, nhưng trẻ lớn chắc cũng là em bé lớn nhỉ. Thế là cậu gật đầu: “Ừm.”
“Cho nên đó, em bé lớn cũng là bảo bối mà. Vậy mẹ gọi con là bảo bối có gọi sai không?” Khương An Tĩnh lại hỏi.
Đầu óc Tiểu Vệ Minh mơ hồ. Cậu bé vốn thông minh, vậy mà lúc này lại cảm thấy đầu óc mình không đủ dùng. Thôi vậy, mẹ nói gì cũng đúng. Nếu mẹ nói không đúng thì nhất định là do mình hiểu sai. Thế là Tiểu Vệ Minh không rối rắm vấn đề này nữa.
“Vậy mẹ cứ gọi đi.”
Khương An Tĩnh rất muốn giơ tay làm động tác chiến thắng. Cô cảm thấy bản thân có thể thuyết phục được Tiểu Vệ Minh cũng siêu giỏi.
Hai mẹ con về đến nhà, bày cơm trưa ra nhưng chưa vội ăn, đợi khoảng nửa tiếng thì Vệ Đại Quốc trở về.
Trong lúc ăn cơm, Khương An Tĩnh hỏi chuyện Triệu Cảnh Hòa: “Anh đã đi tìm Phó đoàn trưởng Triệu chưa?”
Khương An Tĩnh vừa nhắc đến Triệu Cảnh Hòa, Vệ Đại Quốc liền nhớ đến lời Từ Văn Kiệt. Anh ta nói Phó đoàn trưởng Triệu rất coi trọng mình, nếu anh ta biểu hiện tốt thì cũng có lợi cho tiền đồ sau này. Chỉ là khi đối mặt với Khương An Tĩnh, anh ta lại theo bản năng muốn giấu chuyện Phó đoàn trưởng Triệu coi trọng mình. Mặc dù trong lòng anh ta cảm thấy có lỗi với Khương An Tĩnh, nhưng cũng lo rằng nếu Khương An Tĩnh biết Phó đoàn trưởng Triệu coi trọng mình rồi không muốn ly hôn nữa thì sẽ mất cả chì lẫn chài.
Khương An Tĩnh không biết những tính toán nhỏ trong lòng Vệ Đại Quốc, chỉ nhìn anh ta, chờ câu trả lời.
Vệ Đại Quốc nói: “Tìm rồi, nói cảm ơn với anh ấy.”
“Vậy anh ấy nói gì?” Khương An Tĩnh lại hỏi.
“Anh ấy không nói gì cả.” Vệ Đại Quốc đáp.
Thấy vậy, Khương An Tĩnh cũng không nói thêm.
Bữa trưa ăn rất nhanh. Đợi ăn xong, lúc Khương An Tĩnh đang rửa bát trong bếp, bên ngoài truyền đến giọng một người phụ nữ: “Đồng chí Vệ Đại Quốc có nhà không?”
“Tôi đây.” Vệ Đại Quốc đang chuẩn bị nghỉ ngơi một lát trong phòng, vội vàng đi ra.
“Ai vậy?” Cùng lúc đó, Khương An Tĩnh cũng bước ra khỏi bếp.
Sau đó... Khương An Tĩnh không ngờ người đến lại là Từ Văn Tú.
Trước đây, ánh mắt Từ Văn Tú nhìn Khương An Tĩnh luôn mang theo sự soi xét. Dù sao cô ta từng có tình cảm với Vệ Đại Quốc nhưng lại không thể ở bên anh ta. Vì có chút tiếc nuối nên mỗi lần nhìn thấy Khương An Tĩnh, cô ta đều theo bản năng đánh giá cô trong lòng. Nhưng bây giờ nhìn Khương An Tĩnh, trong mắt cô ta chỉ còn sự lúng túng và khó xử.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
