“Ngon không?” Khương An Tĩnh thấy cậu ăn như gà con mổ thóc, cười hỏi.
Tiểu Vệ Minh gật đầu: “Ngon ạ.”
Khương An Tĩnh nghe vậy, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Món ăn mình tự tay làm ra được người khác khen là một chuyện rất dễ khiến người ta vui. “Vậy lần sau ăn trứng mẹ lại làm cho con.” Trứng rất khan hiếm, dù trong nhà chỉ có một đứa trẻ là Tiểu Vệ Minh cũng không thể ngày nào cũng ăn trứng. Nhưng trứng là một trong những thực phẩm quan trọng để bổ sung dinh dưỡng trong thời đại này. Khương An Tĩnh nghĩ, phải tìm cách đổi lấy trứng, không chỉ trẻ con cần ăn mà cô cũng cần ăn.
“Cảm ơn mẹ.” Tiểu Vệ Minh khó khăn gắp thêm một miếng nhỏ, sau đó đưa qua: “Mẹ ăn.”
Khương An Tĩnh vốn không thích ăn thức ăn người khác dùng đũa của họ gắp cho, không vệ sinh. Nhưng nhìn miếng trứng Tiểu Vệ Minh gắp cho mình, cô lại chẳng nảy sinh chút ghét bỏ nào. Quả nhiên, bộ lọc của mẹ ruột mạnh vô cùng.
“Cảm ơn bảo bối.” Khương An Tĩnh đưa bát qua. Đợi Tiểu Vệ Minh bỏ miếng trứng vào bát, cô vui vẻ ăn.
“Không cần cảm ơn.” Thấy mẹ vui, Tiểu Vệ Minh cũng vui.
Thế là sau đó Tiểu Vệ Minh lại gắp cho mẹ mấy lần, đổi lại được mẹ nói “Cảm ơn bảo bối” mấy lần. Mãi đến khi mẹ nói ăn không nổi nữa, cậu mới thôi gắp.
Hai mẹ con vừa ăn xong, đang chuẩn bị dọn dẹp thì Vệ Đại Quốc trở về.
Vệ Đại Quốc cao lớn, thân thể rắn chắc khỏe mạnh do quanh năm rèn luyện, tràn đầy sức mạnh. Thêm vào đó, diện mạo anh tuấn oai hùng, lúc này trên trán còn lấm tấm mồ hôi, cả người toát ra vẻ nam tính. Chẳng trách lại lọt vào mắt xanh của một tiểu thư như Từ Văn Tú.
Vệ Đại Quốc là người thế nào nhỉ? Nói anh ta xấu thì cũng đúng, tư đức không tốt, vì muốn ly hôn mà tính kế nguyên chủ, nhưng anh ta cũng chưa xấu đến mức đó. Anh ta biết mình mắc nợ, cũng biết bồi thường.
Tóm lại, Khương An Tĩnh chưa từng nghĩ sẽ trở mặt ngay lúc này. Chỉ cần không trở mặt, anh ta sẽ mãi có cảm giác áy náy với hai mẹ con cô, sau này nói không chừng còn có thể lợi dụng thật tốt. Nhưng món nợ anh ta nợ nguyên chủ và Tiểu Vệ Minh cuối cùng vẫn phải trả, cô cũng phải tính toán thật kỹ.
“Hai mẹ con đang ăn cơm à?” Đây là lần đầu Vệ Đại Quốc thấy họ không đợi mình ăn cùng, nhưng cũng không nghĩ nhiều.
“Đói quá nên ăn trước rồi, trong nồi có phần của anh, tự múc đi.” Khương An Tĩnh nói.
“Biết rồi.” Vệ Đại Quốc thở dài. Trước đây cơm đều do cô múc cho anh ta, bây giờ không những không đợi mình ăn cùng, đến cơm cũng không múc cho mình nữa. Nhưng anh ta hiểu. Lúc múc cơm, anh ta bưng luôn bát lên uống một ngụm lớn, sau đó kinh ngạc nói: “Cháo khoai lang hôm nay ngon hơn trước nhiều, vừa ngọt vừa dẻo, mùi vị thật không tệ.”
“Có thêm chút đường trắng.” Khương An Tĩnh giải thích. Nguyên chủ không nỡ cho đường trắng vào cháo, ngay cả nhà người khác cũng rất ít khi làm như vậy. Dù sao phiếu đường thời đại này cũng khan hiếm, chỉ khi tiếp đãi khách mới dùng đường pha nước.
“Bảo sao ngon thế.” Vệ Đại Quốc uống liền ba bát, dù không có thức ăn kèm cũng chẳng chê.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)