Kết thúc buổi tập sáng, nghỉ ngơi thêm một lát, cả người cô lập tức sảng khoái tinh thần. Sau đó, Khương An Tĩnh bắt đầu làm bữa sáng.
Từ khi học đại học, Khương An Tĩnh đã thuê một căn nhà ba phòng ngủ một phòng khách gần trường cùng hai người bạn học nữ. Mọi người thay phiên nhau nấu cơm, nên tay nghề của cô không dám nói là quá giỏi, nhưng bao nhiêu năm nay cũng không phải nấu cơm uổng công.
Vì gia đình này có bếp riêng nên trong phòng bếp về cơ bản có đầy đủ những thứ cần thiết.
Khương An Tĩnh lấy ba củ khoai lang, gọt vỏ rồi cắt thành miếng nhỏ, lại lấy nửa bát gạo, bắt đầu nấu cháo khoai lang. Khoai lang của thời đại này có vị hơi kém một chút, nên lúc nấu cháo cô cho thêm ít đường trắng.
Sau đó, cô lại lấy một quả trứng, chuẩn bị làm món trứng ốp la như đã hứa với Tiểu Vệ Minh hôm qua.
“Mẹ... hu hu hu... mẹ...”
Đột nhiên, tiếng khóc truyền ra từ trong phòng. Vừa nghe thấy là tiếng khóc của Tiểu Vệ Minh, Khương An Tĩnh vội chạy về phía phòng, vừa chạy vừa đáp: “Bảo bối, mẹ đây...”
Cô vừa chạy ra khỏi bếp thì đã thấy Tiểu Vệ Minh chạy ra ngoài. Cậu chân trần, trên khuôn mặt nhỏ đầy dấu nước mắt.
“Mẹ...” Tiểu Vệ Minh nhào vào lòng mẹ, va mạnh đến mức cô phải lùi lại mấy bước.
Nghe vậy, Khương An Tĩnh biết ngay cậu nhóc hẳn đã mơ thấy chuyện nguyên chủ rơi xuống biển. Dù cô là người theo chủ nghĩa duy vật, không tin chuyện mê tín, nhưng sau khi trải qua chuyện xuyên vào sách, trong lòng cô đã có chỗ cho những chuyện huyền bí. Huống hồ, chuyện mẹ con tâm linh tương thông cũng có lý lẽ riêng.
Khương An Tĩnh xoa đầu cậu nhóc, dịu dàng xin lỗi: “Mẹ sai rồi, bảo bối đừng khóc.”
“Mẹ không ngoan, mẹ là trẻ con, mẹ nghịch nước, không ngoan phải... phải đánh mông.” Tiểu Vệ Minh tức giận. Hậu quả có hơi nghiêm trọng, cậu muốn đánh người mẹ không ngoan, dám nghịch nước.
Khương An Tĩnh nghe xong vừa chua xót vừa buồn cười. Nhìn cậu nhóc vì tức giận mà ngay cả lời nói cũng nhiều hơn, cô an ủi: “Mẹ là người lớn rồi, không thể đánh mông được. Hay là thế này, nếu mẹ không ngoan, làm sai chuyện thì bảo bối đánh vào lòng bàn tay mẹ, được không?”
Tiểu Vệ Minh do dự một chút rồi gật đầu đồng ý: “Đánh tay, không ngoan thì đánh, nghịch nước thì đánh.” Cậu còn biết mình không được nghịch nước, vậy mà mẹ vẫn nghịch, còn không ngoan bằng trẻ con.
“Được, chúng ta nói rồi nhé.” Khương An Tĩnh thật sự sợ cậu nhất quyết đòi đánh mông, như vậy thì mất mặt quá.
Tiểu Vệ Minh chìa ngón út ra: “Ngoéo tay, không được lừa người.”
Trong mắt một đứa trẻ, ngoéo tay cũng giống như một bản hợp đồng có hiệu lực pháp lý trong thời hiện đại, đã ngoéo tay thì nhất định phải làm được.
“Được được được, ngoéo tay.” Khương An Tĩnh cũng đưa ngón út ra. Không giống ngón tay nhỏ mũm mĩm của cậu nhóc, ngón út của cô hơi gầy, làn da mang màu rám nắng do thường xuyên làm việc dưới ánh mặt trời.
Khương An Tĩnh nhìn bàn tay lớn và bàn tay nhỏ, đột nhiên có chút tò mò về dung mạo của cơ thể này. Hôm qua cô mới xuyên vào sách, vẫn chưa từng nhìn thấy.
“Ngoéo tay treo cổ, một trăm năm không được lừa, lừa người là cún con.” Tiểu Vệ Minh móc ngón tay với mẹ, theo tiếng nói vừa dứt, trái tim bé nhỏ của cậu cũng thả lỏng.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

