Tạ Vãn U quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam nhân mặc áo bào màu xám đang chỉ trỏ vào người mặc quần áo rách rưới trên mặt đất, bên cạnh nam nhân áo bào xám là một công tử mặc cẩm y, bày ra vẻ khinh bỉ che mũi và miệng, những người khác thấy vậy, đua nhau nịnh bợ công tử cẩm y.
"Haizz, không còn cách nào khác, mỗi năm đều có mấy kẻ không biết tự lượng sức mình muốn thử sức trong Đại hội Thí luyện. Nếu Lê công tử thực sự không muốn nhìn thấy kẻ ăn mày này, không bằng ta tìm người lôi hắn ra ngoài?"
"Lê công tử bị làm cho bẩn chân rồi? Tiểu nhân giúp ngài lau một chút?"
"Thật không có mắt nhìn, mau lôi kẻ ăn mày kia xuống đi!"
Lê công tử nhíu mày, nhưng lại giơ tay ngăn cản nam nhân áo bào xám định lôi người đi, khinh thường nói: "Dù sao cũng chỉ là một người đáng thương mà thôi, lôi đi làm gì, cứ để hắn thử xem sao. Nếu không, tin tức truyền đi, lại còn người nói bản công tử ta tính tình nhỏ nhen, vô duyên vô cớ làm hỏng danh tiếng của Thiên Vũ Tông chúng ta."
Nam nhân áo bào xám vội vàng phụ họa: "Quả nhiên vẫn là công tử suy nghĩ thấu đáo!" Nói xong, hắn ta hung dữ nói với người nằm trên đất: “Còn ngớ ở đó làm gì, còn không mau cảm ơn sự độ lượng khoan hồng của!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)