Thấy thêm một người thích động vật nhỏ bị Tiểu Bạch mê hoặc, mặt ngoài Tạ Vãn U vô cùng bình tĩnh, nhưng thực tế đã không nhịn được hơi cong khóe miệng: "Là bé con nhà ta, tên là Tiểu Bạch."
Tạ Vãn U vừa nói vừa chọc vào chân của Tiểu Bạch, cười hỏi: "Tiểu Bạch, con có muốn nói gì với dì này không?"
Lạc Như Hi lập tức nở nụ cười như mẹ hiền, lấy một miếng bánh sữa dừa dụ dỗ: "Tiểu Bạch đáng yêu, dì cho con ăn bánh sữa dừa nhé ~"
Tiểu Bạch không nghe ra ác ý trong giọng nói của Lạc Như Hi, gan cũng lớn hơn một chút.
Mùi thơm hấp dẫn lướt qua chóp mũi, Tiểu Bạch thử di chuyển ra ngoài một chút, rụt rè mở to hai mắt, quan sát phản ứng của Lạc Như Hi.
Trong mắt Lạc Như Hi không có sự chán ghét mà mình quen thuộc, ngược lại còn sáng lấp lánh, tràn đầy vui mừng.
Ánh mắt yêu thích không mang ác ý đó, nó chỉ nhìn thấy ở trong mắt của nương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


