Kẻ lừa đảo lập tức dựng ngược lông mày, hung dữ nói: “Liên quan gì đến ngươi? Không mua thì cút đi!”
Cô nương mặc đồ xanh lá do dự một giây: “Dù sao cũng bị phong ấn rồi, có chê bai một chút thì cũng bình thường thôi mà?”
Kẻ lừa đảo hốt hoảng thanh minh: “Đừng nghe lời nàng! Biết đâu nàng cố tình nói thần khí của ta là đồ giả để cướp thần khí của ngươi thì sao!”
Tạ Vãn U: “Thật thì không thể giả được, giả không thể thật được, ngươi dám lấy thần khí ra để ta thử xem nó là thật hay giả không?”
Kẻ lừa đảo bị đâm trúng chỗ đau, tức giận nói: “Ăn no rửng mỡ, ta không bán nữa!”
Kẻ lừa đảo nói rồi quay người định bỏ đi, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Tạ Vãn U vươn tay túm lấy chuôi thanh kiếm cũ nát trong lòng gã, tiếng vải bị xé vai lên, thanh kiếm bị rút ra.
Thân kiếm đã gỉ sét loang lổ, Tạ Vãn U nhìn thẳng vào ánh mắt tức giận và hoảng sợ của kẻ lừa đảo, mỉm cười, đưa tay còn lại khẽ gảy vào thân kiếm —-
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
