Một lúc lâu sau, trong phòng ngày càng tối phát ra được tiếng động ồn ào.
Tạ Vãn U cảm thấy đống rơm bên dưới mình trũng xuống một chút, có một thứ nhỏ ấm áp nằm sát vào cổ nàng, hơi ngượng ngùng hỏi: "Bây giờ nương còn buồn không ạ?"
Tạ Vãn U cong môi, ôm chặt nó vào lòng: "Ừ, bây giờ nương không buồn chút nào nữa."
Trong bóng tối, nàng vuốt ve chiếc sừng nhỏ trên đầu đứa bé, nghe thấy tiếng nó kêu hừ hừ, trái tim cô cũng trở nên mềm mại hơn: "Mau ngủ đi.”
Tạ Tiểu Bạch tìm cỏ cả ngày, đã sớm mệt mỏi, nghe vậy gật đầu, cứ thế cuộn tròn trong lòng Tạ Vãn U ngủ thiếp đi.
Đêm nay, ngay cả trong mơ, nó cũng cảm thấy tràn đầy ngọt ngào.
Nhưng Tạ Vãn U lại không ngủ được ngay, nàng vẫn mở mắt, suy nghĩ xem làm sao kiếm được nhiều tiền hơn.
Sớm muộn gì nàng cũng sẽ đưa Tiểu Bạch rời khỏi cái nơi thối nát này, tiền đương nhiên là càng nhiều càng tốt, chỉ bán linh thảo thì quá chậm.
Tạ Vãn U biết, Tạ gia vừa ghét bỏ nàng, vừa muốn vắt kiệt giá trị cuối cùng của nàng, bán nàng cho thương nhân giàu có làm thiếp để kiếm tiền.
Nguyên chủ nghe được tin tức Tạ gia muốn bán mình, mới một lòng muốn trốn thoát.
Bây giờ Tạ gia đã biết âm mưu của mình bị phát hiện, chắc chắn sẽ nhanh chóng bán nàng đi.
Phải kiếm đủ tiền trước lúc đó.
Nhưng với tình hình hiện tại của nàng, làm gì để kiếm tiền nhanh nhất?
Lùi một ngàn bước mà nói, du cho Đan tu không có Hỏa linh căn, ít nhất cũng phải có dị hỏa có thể tự do khống chế, nếu không thì làm sao khống chế được nhiệt độ, làm sao luyện đan được?
Tạ Vãn U chẳng có gì cả, chỉ có thể hâm mộ.
Hoài nghi nhân sinh một lúc lâu, Tạ Vãn U đột nhiên nhớ ra mình còn có một hệ thống, nàng ôm tâm lý ngựa chết chữa thành ngựa què hỏi: "Hệ thống, ngươi nói ta có thể đi con đường luyện đan không? Vấn đề này hẳn là không liên quan đến bí mật của nhân vật phản diện đi? Hơn nữa ngươi xem, nếu ta cứ không có tiền lại bị bắt thì sẽ không nuôi được bé con đâu."
Hệ thống: [... ]
Hệ thống thừa nhận, nó đã bị ký chủ nắm thóp, im lặng một lúc, nó chỉ trả lời một chữ: [ Được ]
Tạ Vãn U: "Tốt lắm!"
Tạ Vãn U được câu trả lời khẳng định, vô cùng vui mừng, nhưng nàng nhìn trần nhà đen kịt, rất nhanh lại có nỗi lo mới: "Nhưng ta lấy đâu ra lửa chứ, luyện đan mà không có lửa, chẳng khác nào xe đạp không có lốp, hoàn toàn không làm được gì cả."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)