Tư Điềm nhìn bé, thấy Quý Tri Nhạc nằm sấp xuống sàn, tay áo bị kéo lên làm lộ ra một vết sẹo hiện rõ trên cánh tay tròn xoe như củ sen của bé, rất dễ nhìn thấy.
"Quý Tri Nhạc, tay con sao thế?"
Quý Tri Nhạc nghiêng đầu, nhìn vết sẹo trên tay mình, trông giống một con sâu lông xấu xí.
Bé nhớ lại tối hôm sinh nhật đó, mẹ đã đẩy bé ngã, cánh tay va vào mảnh bình hoa vỡ, chảy rất nhiều máu.
Mẹ rõ ràng biết rõ chuyện gì đã xảy ra, tại sao lại còn hỏi bé?
"Con bị thương khi nào?"
Mẹ tại sao còn hỏi bé ngã khi nào, mẹ rõ ràng biết mà. Có phải mẹ muốn đổ lỗi cho bé không, bé không phải tự mình ngã!
Quý Tri Nhạc tức giận trừng mắt nhìn cô.
Tư Điềm cảm thấy không thể giải thích được:”Con có thể nhìn ngườ kháci đàng hoàng không?”
Lại bị phê bình……
Vết thương đau đớn, nỗi ấm ức bị vu khống, giờ lại bị mắng, Quý Tri Nhạc cảm thấy trái tim mình như muốn vỡ nát.
Bé bò dậy, giận dữ ném thước đo trong tay vào người Tư Điềm, hét lên một tiếng đầy đau khổ.
"Con ghét mẹ!"
Quý Tri Nhạc chạy ra khỏi phòng, chỉ còn lại Tư Điềm một mình trong phòng trẻ em tiếp tục làm đèn lồng.
Trong lòng cô cũng khó chịu vô cùng, cảm thấy Quý Tri Nhạc đúng là trở mặt còn nhanh hơn lật sách. Chẳng trách sau này lớn lên thành nam phụ độc ác, hồi nhỏ đã tính khí thất thường.
Tư Điềm quăng chiếc đèn lồng xuống, khoanh tay trước ngực, cũng có vài phần tức giận.
Tuy nhiên, cô dù sao cũng là người lớn. Trong đầu cô lướt lại phản ứng của Quý Tri Nhạc vừa rồi, và nhận ra điểm bất thường.
Quý Tri Nhạc tuy có chút nghịch ngợm nhưng làm đèn lồng vẫn rất tích cực. Sự thay đổi của bé bắt đầu từ lúc cô hỏi về vết thương trên tay bé.
Tư Điềm tỉ mỉ nhớ lại những gì mình đã nói, sắc mặt cô lập tức thay đổi. Vết thương trên cánh tay Quý Tri Nhạc chẳng lẽ lại có liên quan đến cô sao?
“Bạn học Tiểu Ái à!”
Âm thanh có hệ thống có chút uỷ khuất:”Ký chủ ơi, em gọi là tiểu Ái mà. Không phải là bạn học tiểu Ái.”
Tư Điềm xin lỗi:”Ngại quá, tôi gọi quen miệng.”
“Tôi muốn xem ký ức của nguyên chủ.”
Tiểu Ái lập tức hoảng hốt: "Cái này em không làm được đâu ạ! Ký chủ, trước đây chưa từng có tiền lệ như vậy. Cô chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được rồi, tại sao lại muốn biết ký ức của nguyên chủ? Phải sống cho hiện tại, không thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ được đâu."
Tư Điềm cau mày.
Tiểu Ái run rẩy, nếu nó là người, chắc giờ đã vã mồ hôi hột rồi.
Tư Điềm cảm thấy hệ thống bây giờ chắc không dám lừa cô, có thể là nó thực sự không thể tiết lộ. Tuy nhiên, hiện tại cô rất cần biết tại sao Quý Tri Nhạc lại bị thương.
Tư Điềm đi tìm Quý Ninh Nhất, hai đứa trẻ luôn sinh hoạt cùng nhau nên có thể cậu bé sẽ biết vì sao.
Quý Ninh Nhất đang đọc sách, lưng thẳng tắp, giống một cây bạch dương nhỏ khỏe mạnh. Nghe thấy Tư Điềm gọi tên mình, cậu quay đầu lại, khóe môi nở một nụ cười nhạt: "Mẹ."
Tư Điềm khen ngợi hành động nghiêm túc đọc sách của cậu bé vài câu, sau đó hỏi: "Ninh Nhất, con có biết vết thương trên cánh tay Tri Nhạc là do chuyện gì không?"
Quý Ninh Nhất gật đầu:”Vào ngày sinh nhật ba tuổi của Tri Nhạc, tự em ấy ngã bị thương, chảy rất nhiều máu, chính bố đã đưa Tri Nhạc đến bệnh viện.”
Quý Ninh Nhất có chút lo lắng nhìn cô:”Mẹ đừng buồn, chuyện đó cũng đã qua lâu rồi.”
Tư Điềm xoa đầu Quý Ninh Nhất:”Mẹ biết rồi. Cảm ơn con.”
"Đừng nhìn sách lâu quá, đến giờ ăn trưa rồi."
Quý Ninh Nhất gật đầu.
Tư Điềm tin lời Quý Ninh Nhất nói, nhưng những gì người trong cuộc cảm nhận được và người ngoài chứng kiến thường có chút khác biệt.
Việc Quý Tri Nhạc bị ngã trong phòng cô, cô cũng đã thấy, nhưng Tư Điềm vẫn muốn biết rõ hơn tình hình thực tế lúc đó. Cô không định hỏi Quý Tri Nhạc, vì nhóc nghịch ngợm đó có khi lại nổi giận.
Vì thế, áp lực lại một lần nữa dồn về phía hệ thống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)