“Nhưng mà Tri Nhạc à, mẹ con là nữ chủ nhân trong nhà, cô ấy muốn bà đi, bà cũng không còn cách nào khác”
Quý Tri Nhạc ngẩng đầu, để lộ đôi mắt đỏ hoe.
“Bà biết Tri Nhạc cũng không muốn bà đi đúng không?" Bà Phương nói tiếp "Nếu ba Tri Nhạc đồng ý cho bà ở lại, bà liền có thể ở lại bên cạnh Tri Nhạc.”
Quý Tri Nhạc có chút do dự:”Ba con không có ở nhà.”
“Tri Nhạc có thể gọi điện cho ba mà đúng không?”
Quý Tri Nhạc vâng một tiếng, nhưng lại có chút không dám. Lần cuối cùng ba về nhà đã là hai tuần trước, và chỉ gọi điện cho bé một lần duy nhất trên đường đi. Tuy nhiên, bé thực sự rất muốn bà Phương ở lại. Như vậy, anh trai có mẹ thích, còn bé cũng có bà Phương thích.
Quý Tri Nhạc nói: "Vậy con thử xem."
Bà Phương cười: "Tri Nhạc ngoan quá."
Những lời của Tư Điềm hôm nay làm bà Phương lo lắng. Dù Tư Điềm có yếu đuối đến mấy thì cô ấy vẫn là chủ nhân của Quý gia. Nếu cô ấy muốn sa thải, bà cũng đành phải đi.
Nhưng bà ta không muốn, tiền lương ở nhà họ Quý nhiều như vậy, con dâu trong nhà bà ta thì quản lý tiền bạc quá chặt, nếu bà ta không đi làm kiếm tiền thì con trai bà ta làm gì có tiền tiêu xài.
Đáng lẽ lúc đó bà ta không nên đồng ý cho con trai và con dâu kết hôn, để bây giờ đến gói thuốc lá con trai bà ta mua cũng phải nhìn sắc mặt người khác.
Thế nhưng Quý Tri Nhạc thì có thể, hai ba con vẫn thường xuyên liên lạc với nhau.
Bà Phương nói: "Tri Nhạc, khi con gọi điện cho ba, nhất định phải nói thật nhé. Con xem mẹ con kìa, biết con không ăn sáng đã đói bụng rồi mà còn không cho con ăn đồ ăn vặt. Sáng nay còn đánh con nữa. Hành vi như vậy ở bên ngoài gọi là ngược đãi trẻ con đấy."
“Bà đối xử với con tốt không nào? Bà còn lén lấy đồ ăn vặt cho con ăn nữa. Con nói với ba là để bà ở lại thì tốt rồi, sau này con sẽ luôn có đồ ăn vặt để ăn."
Quý Tri Nhạc gật đầu.
Bà Phương không dám nán lại lâu, sợ bị Tư Điềm phát hiện: "Vậy bà đi trước đây. Tri Nhạc đừng để mẹ con phát hiện con ăn gì nhé, không thì cô ấy nhất định sẽ mắng con đấy."
Quý Tri Nhạc phồng má lên, gật đầu.”
*
Sau khi Quý Tri Nhạc ra ngoài, Tư Điềm tìm gặp dì nấu cơm, nói rằng hôm nay hơi đói và muốn ăn trưa sớm hơn một giờ.
Tư Điềm không thực sự muốn bỏ đói Quý Tri Nhạc đến mức có chuyện gì, cô chỉ muốn dạy cho bé một bài học, để tránh sau này đứa trẻ nghịch ngợm này không thích ăn cơm.
Trở về phòng, Tư Điềm bắt đầu mở xem chiến lợi phẩm vừa mua được hôm nay. Cô không chỉ mua mỹ phẩm mà còn mua vài bộ quần áo mới.
Tủ quần áo của nguyên chủ đa số là hai màu đen và trắng, Tư Điềm cảm thấy thấy có chút đơn điệu. Cuộc sống luôn cần thêm những gam màu rực rỡ.
Cô thay chiếc váy trắng đang mặc ra, khoác lên mình bộ đồ ngủ thoải mái, rồi sắp xếp mỹ phẩm ngăn nắp lên bàn trang điểm mới. Trong lòng cô cảm thấy vô cùng thỏa mãn, đến nỗi khi giọng hệ thống đột nhiên vang lên, cô cũng không còn cảm thấy khó chịu như trước nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)