Cuối cùng Chu Diễn vẫn mua cánh gà nướng về cho Khương Tân Tân.
Cuối cùng Chu Diễn vẫn mua cánh gà nướng về cho Khương Tân Tân.
Cuối cùng Chu Diễn vẫn mua cánh gà nướng về cho Khương Tân Tân.
Hai người lén lút ăn, cũng không dám để quản gia Dương phát hiện ra.
Hai người lén lút ăn, cũng không dám để quản gia Dương phát hiện ra.
Hai người lén lút ăn, cũng không dám để quản gia Dương phát hiện ra.
Mặc dù quản gia Dương ở nhà họ Chu chỉ có chức vụ là quản gia thôi, nhưng ông ấy ở nhà họ Chu này mười mấy năm rồi, dù là trong lòng Chu Minh Phong hay Chu Diễn thì ông cũng không chỉ là quản gia nữa, mà ông đã là một người trong nhà họ Chu này. Năm nay quản gia Dương cũng đã hơn năm mươi, năng lực làm việc thì khỏi bàn rồi từ trên xuống dưới nhà họ Chu đều được chăm lo rất tốt, một nhà ba người nhà họ Chu tuyệt đối không bỏ sót người nào.
Mặc dù quản gia Dương ở nhà họ Chu chỉ có chức vụ là quản gia thôi, nhưng ông ấy ở nhà họ Chu này mười mấy năm rồi, dù là trong lòng Chu Minh Phong hay Chu Diễn thì ông cũng không chỉ là quản gia nữa, mà ông đã là một người trong nhà họ Chu này. Năm nay quản gia Dương cũng đã hơn năm mươi, năng lực làm việc thì khỏi bàn rồi từ trên xuống dưới nhà họ Chu đều được chăm lo rất tốt, một nhà ba người nhà họ Chu tuyệt đối không bỏ sót người nào.
Mặc dù quản gia Dương ở nhà họ Chu chỉ có chức vụ là quản gia thôi, nhưng ông ấy ở nhà họ Chu này mười mấy năm rồi, dù là trong lòng Chu Minh Phong hay Chu Diễn thì ông cũng không chỉ là quản gia nữa, mà ông đã là một người trong nhà họ Chu này. Năm nay quản gia Dương cũng đã hơn năm mươi, năng lực làm việc thì khỏi bàn rồi từ trên xuống dưới nhà họ Chu đều được chăm lo rất tốt, một nhà ba người nhà họ Chu tuyệt đối không bỏ sót người nào.
Quản gia Dương rất quan tâm đến cuộc sống của bọn họ, cho nên, mấy thức ăn ven đường này xuất hiện trong nhà họ Chu, hơn nữa còn để ông nhìn thấy...
Quản gia Dương rất quan tâm đến cuộc sống của bọn họ, cho nên, mấy thức ăn ven đường này xuất hiện trong nhà họ Chu, hơn nữa còn để ông nhìn thấy...
Quản gia Dương rất quan tâm đến cuộc sống của bọn họ, cho nên, mấy thức ăn ven đường này xuất hiện trong nhà họ Chu, hơn nữa còn để ông nhìn thấy...
Đương nhiên, quản gia Dương sẽ không nói gì, ông ấy luôn biết chừng mực nhưng ánh mắt lo lắng của ông khiến bản thân cảm giác được mình làm sai.
Đương nhiên, quản gia Dương sẽ không nói gì, ông ấy luôn biết chừng mực nhưng ánh mắt lo lắng của ông khiến bản thân cảm giác được mình làm sai.
Đương nhiên, quản gia Dương sẽ không nói gì, ông ấy luôn biết chừng mực nhưng ánh mắt lo lắng của ông khiến bản thân cảm giác được mình làm sai.
"Hôm nay mẹ cậu đến trường tìm cậu à?" Khương Tân Tân hỏi.
"Hôm nay mẹ cậu đến trường tìm cậu à?" Khương Tân Tân hỏi.
"Hôm nay mẹ cậu đến trường tìm cậu à?" Khương Tân Tân hỏi.
Chu Diễn cẩn thận liếc mắt nhìn Khương Tân Tân một cái, phát hiện vẻ mặt và giọng nói của đối phương không có gì bất ổn thì mới cẩn thận gật đầu: "Ừm, đưa tiền tiêu vặt học kỳ này cho tôi."
Chu Diễn cẩn thận liếc mắt nhìn Khương Tân Tân một cái, phát hiện vẻ mặt và giọng nói của đối phương không có gì bất ổn thì mới cẩn thận gật đầu: "Ừm, đưa tiền tiêu vặt học kỳ này cho tôi."
Chu Diễn cẩn thận liếc mắt nhìn Khương Tân Tân một cái, phát hiện vẻ mặt và giọng nói của đối phương không có gì bất ổn thì mới cẩn thận gật đầu: "Ừm, đưa tiền tiêu vặt học kỳ này cho tôi."
"Wow, nhiều không thế!" Khương Tân Tân rất thích nhiều chuyện về mấy chuyện này.
"Wow, nhiều không thế!" Khương Tân Tân rất thích nhiều chuyện về mấy chuyện này.
"Wow, nhiều không thế!" Khương Tân Tân rất thích nhiều chuyện về mấy chuyện này.
Chu Diễn nói ra một con số, Khương Tân Tân còn tưởng mình nghe lầm rồi: "Cái gì, ba, ba trăm ngàn?"
Chu Diễn nói ra một con số, Khương Tân Tân còn tưởng mình nghe lầm rồi: "Cái gì, ba, ba trăm ngàn?"
Chu Diễn nói ra một con số, Khương Tân Tân còn tưởng mình nghe lầm rồi: "Cái gì, ba, ba trăm ngàn?"
Sao tiền tiêu vặt lại nhiều như thế chứ!! Lại còn đến tận sáu chữ số!
Sao tiền tiêu vặt lại nhiều như thế chứ!! Lại còn đến tận sáu chữ số!
Sao tiền tiêu vặt lại nhiều như thế chứ!! Lại còn đến tận sáu chữ số!
Trước khi xuyên sách tiền tiêu vặt hai mươi năm cộng lại của cô chắc cũng chưa đến được sáu chữ số.
Điều này khiến sự hâm mộ của Khương Tân Tân dành cho Chu Diễn chớp mắt đã tới đỉnh.
Điều này khiến sự hâm mộ của Khương Tân Tân dành cho Chu Diễn chớp mắt đã tới đỉnh.
Kiếp trước chắc cậu cứu cả hệ ngân hà nên mới có thể gặp phải ba mẹ như thế nhỉ!
Kiếp trước chắc cậu cứu cả hệ ngân hà nên mới có thể gặp phải ba mẹ như thế nhỉ!
Kiếp trước chắc cậu cứu cả hệ ngân hà nên mới có thể gặp phải ba mẹ như thế nhỉ!
"Ừm, vốn dĩ mẹ tôi cho sáu trăm ngàn." Chu Diễn nói thầm: "Tôi nghĩ..."
"Ừm, vốn dĩ mẹ tôi cho sáu trăm ngàn." Chu Diễn nói thầm: "Tôi nghĩ..."
"Ừm, vốn dĩ mẹ tôi cho sáu trăm ngàn." Chu Diễn nói thầm: "Tôi nghĩ..."
Khương Tân Tân: "... Mỗi học kỳ mẹ cậu đều cho cậu tiền tiêu vặt thế này sao?"
Khương Tân Tân: "... Mỗi học kỳ mẹ cậu đều cho cậu tiền tiêu vặt thế này sao?"
Khương Tân Tân: "... Mỗi học kỳ mẹ cậu đều cho cậu tiền tiêu vặt thế này sao?"
"Ừm."
"Ừm."
"Ừm."
Khương Tân Tân muốn thu lại suy nghĩ "Muốn làm bạn tốt của Chung Phỉ" lúc sáng lại, bây giờ cô không muốn làm bạn của Chung Phỉ nữa, cô muốn làm con gái của Chung Phỉ.
Khương Tân Tân muốn thu lại suy nghĩ "Muốn làm bạn tốt của Chung Phỉ" lúc sáng lại, bây giờ cô không muốn làm bạn của Chung Phỉ nữa, cô muốn làm con gái của Chung Phỉ.
Khương Tân Tân muốn thu lại suy nghĩ "Muốn làm bạn tốt của Chung Phỉ" lúc sáng lại, bây giờ cô không muốn làm bạn của Chung Phỉ nữa, cô muốn làm con gái của Chung Phỉ.
Vừa khéo Chung Phỉ cũng không có con gái nha!
Vừa khéo Chung Phỉ cũng không có con gái nha!
Vừa khéo Chung Phỉ cũng không có con gái nha!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

