Trong lúc tất cả mọi người đều hận không thể nhìn đến rớt mắt ra thì tiếng gõ cửa vang lên.
Trong lúc tất cả mọi người đều hận không thể nhìn đến rớt mắt ra thì tiếng gõ cửa vang lên.
Trong lúc tất cả mọi người đều hận không thể nhìn đến rớt mắt ra thì tiếng gõ cửa vang lên.
Văn Trạch đang ngồi ở gần cửa phòng nhất đứng dậy: "Có thể là phục vụ, hoặc là bạn học lớp khác đấy." Nói xong anh ấy đi mở cửa, kết quả người đứng ngoài cửa không phải phục vụ, cũng không phải bạn học lớp khác, mà là ---
Văn Trạch đang ngồi ở gần cửa phòng nhất đứng dậy: "Có thể là phục vụ, hoặc là bạn học lớp khác đấy." Nói xong anh ấy đi mở cửa, kết quả người đứng ngoài cửa không phải phục vụ, cũng không phải bạn học lớp khác, mà là ---
Văn Trạch đang ngồi ở gần cửa phòng nhất đứng dậy: "Có thể là phục vụ, hoặc là bạn học lớp khác đấy." Nói xong anh ấy đi mở cửa, kết quả người đứng ngoài cửa không phải phục vụ, cũng không phải bạn học lớp khác, mà là ---
"Chung Giai?!" Khương Tân Tân nhìn người phụ nữ mặc quần đỏ trước cửa, giây tiếp theo cô rơi vào trạng thái hồn rời khỏi xác.
"Chung Giai?!" Khương Tân Tân nhìn người phụ nữ mặc quần đỏ trước cửa, giây tiếp theo cô rơi vào trạng thái hồn rời khỏi xác.
"Chung Giai?!" Khương Tân Tân nhìn người phụ nữ mặc quần đỏ trước cửa, giây tiếp theo cô rơi vào trạng thái hồn rời khỏi xác.
Hôm nay là ngày gì thế!
Hôm nay là ngày gì thế!
Hôm nay là ngày gì thế!
Gì mà ánh trăng sáng thật thật giả giả xuất hiện thì cũng thôi đi, dù sao cũng là hoạt động mừng ngày kỷ niệm thành lập trường của người ta mà.
Gì mà ánh trăng sáng thật thật giả giả xuất hiện thì cũng thôi đi, dù sao cũng là hoạt động mừng ngày kỷ niệm thành lập trường của người ta mà.
Gì mà ánh trăng sáng thật thật giả giả xuất hiện thì cũng thôi đi, dù sao cũng là hoạt động mừng ngày kỷ niệm thành lập trường của người ta mà.
Nhưng sao Chung Giai cũng đến họp góp vui thế này?? Dựa theo tiểu thuyết nói, không phải Chung Giai đãng sớm logout rồi hay sao?
Nhưng sao Chung Giai cũng đến họp góp vui thế này?? Dựa theo tiểu thuyết nói, không phải Chung Giai đãng sớm logout rồi hay sao?
Nhưng sao Chung Giai cũng đến họp góp vui thế này?? Dựa theo tiểu thuyết nói, không phải Chung Giai đãng sớm logout rồi hay sao?
Chuyện kế tiếp xảy ra đã khiến Khương Tân Tân vô cùng hoảng sợ.
Chuyện kế tiếp xảy ra đã khiến Khương Tân Tân vô cùng hoảng sợ.
Chuyện kế tiếp xảy ra đã khiến Khương Tân Tân vô cùng hoảng sợ.
Chung Giai uốn éo đi đến cô gọi: "Tân Tân, là tôi đây."
Chung Giai uốn éo đi đến cô gọi: "Tân Tân, là tôi đây."
Chung Giai uốn éo đi đến cô gọi: "Tân Tân, là tôi đây."
Khương Tân Tân: "..."
Khương Tân Tân: "..."
Khương Tân Tân: "..."
Cô run lên.
Cô run lên.
Cô run lên.
Chung Giai lắc mông đi vào, vô cùng quen thuộc mà chen vào một chỗ trống ngồi bên cạnh Khương Tân Tân: "Tân Tân, tôi ngồi bên cạnh cô nha."
Chung Giai lắc mông đi vào, vô cùng quen thuộc mà chen vào một chỗ trống ngồi bên cạnh Khương Tân Tân: "Tân Tân, tôi ngồi bên cạnh cô nha."
Chung Giai lắc mông đi vào, vô cùng quen thuộc mà chen vào một chỗ trống ngồi bên cạnh Khương Tân Tân: "Tân Tân, tôi ngồi bên cạnh cô nha."
Khương đợi Khương Tân Tân nói, Chung Giai đã nhìn những người bạn khác trên bàn cười nói: "Này, mọi người còn nhớ rõ em không? Em là em gái của Chung Phỉ, cũng đã từng chạy đến trường học của mọi người trước kia suốt đó."
Khương đợi Khương Tân Tân nói, Chung Giai đã nhìn những người bạn khác trên bàn cười nói: "Này, mọi người còn nhớ rõ em không? Em là em gái của Chung Phỉ, cũng đã từng chạy đến trường học của mọi người trước kia suốt đó."
Khương đợi Khương Tân Tân nói, Chung Giai đã nhìn những người bạn khác trên bàn cười nói: "Này, mọi người còn nhớ rõ em không? Em là em gái của Chung Phỉ, cũng đã từng chạy đến trường học của mọi người trước kia suốt đó."
Khương Tân Tân cứng ngắc quay đầu lại nhìn Chu Minh Phong, ý muốn dùng mắt trao đổi với anh: Chuyện gì xảy ra thế! Sao lại thế này!!
Khương Tân Tân cứng ngắc quay đầu lại nhìn Chu Minh Phong, ý muốn dùng mắt trao đổi với anh: Chuyện gì xảy ra thế! Sao lại thế này!!
Khương Tân Tân cứng ngắc quay đầu lại nhìn Chu Minh Phong, ý muốn dùng mắt trao đổi với anh: Chuyện gì xảy ra thế! Sao lại thế này!!
Chu Minh Phong nhéo nhéo tay cô, giống như đang nói: Yên tâm, không có vấn đề gì đâu.
Chu Minh Phong nhéo nhéo tay cô, giống như đang nói: Yên tâm, không có vấn đề gì đâu.
Chu Minh Phong nhéo nhéo tay cô, giống như đang nói: Yên tâm, không có vấn đề gì đâu.
Văn Trạch vui vẻ nói: "Cô vừa nhắc thì tôi nhớ ngay."
Văn Trạch vui vẻ nói: "Cô vừa nhắc thì tôi nhớ ngay."
Văn Trạch vui vẻ nói: "Cô vừa nhắc thì tôi nhớ ngay."
Chung Giai ngây người liếc mắt nhìn Uông Tú Hương một cái, kẻ bỉ ổi trong lòng cũng đều đang chống nạnh cười lớn.
Chung Giai ngây người liếc mắt nhìn Uông Tú Hương một cái, kẻ bỉ ổi trong lòng cũng đều đang chống nạnh cười lớn.
Chung Giai ngây người liếc mắt nhìn Uông Tú Hương một cái, kẻ bỉ ổi trong lòng cũng đều đang chống nạnh cười lớn.
Ha! Ha! Ha
Bông sen trắng nhà cô cũng có ngày hôm nay à?
Bông sen trắng nhà cô cũng có ngày hôm nay à?
Chung Giai và Uông Tú Hương cũng có chuyện xưa. Khi Chung Phỉ học đại học, tuổi của Chung Giai cũng không lớn, vừa mới lên trung học, khi đó cô ta thường xuyên đến tìm Chung Phỉ, thường xuyên qua nên cũng quen luôn bạn cùng phòng của Chung Phỉ là Uông Tú Hương, năm đó cô ta ngu ngốc rất thích chị gái này, cảm thấy chị gái này chăm sóc mình còn tốt hơn chị họ! Uông Tú Hương dịu dàng lại săn sóc, nói chuyện lại rất nhỏ nhẹ, còn vô cùng quan tâm cô ta...
Chung Giai và Uông Tú Hương cũng có chuyện xưa. Khi Chung Phỉ học đại học, tuổi của Chung Giai cũng không lớn, vừa mới lên trung học, khi đó cô ta thường xuyên đến tìm Chung Phỉ, thường xuyên qua nên cũng quen luôn bạn cùng phòng của Chung Phỉ là Uông Tú Hương, năm đó cô ta ngu ngốc rất thích chị gái này, cảm thấy chị gái này chăm sóc mình còn tốt hơn chị họ! Uông Tú Hương dịu dàng lại săn sóc, nói chuyện lại rất nhỏ nhẹ, còn vô cùng quan tâm cô ta...
Chung Giai và Uông Tú Hương cũng có chuyện xưa. Khi Chung Phỉ học đại học, tuổi của Chung Giai cũng không lớn, vừa mới lên trung học, khi đó cô ta thường xuyên đến tìm Chung Phỉ, thường xuyên qua nên cũng quen luôn bạn cùng phòng của Chung Phỉ là Uông Tú Hương, năm đó cô ta ngu ngốc rất thích chị gái này, cảm thấy chị gái này chăm sóc mình còn tốt hơn chị họ! Uông Tú Hương dịu dàng lại săn sóc, nói chuyện lại rất nhỏ nhẹ, còn vô cùng quan tâm cô ta...
Ai mà có ngờ, trường học của cô ta bị cúp điện, giáo viên cho nghỉ nhưng cô ta không có nơi nào để đi, nên đã đến tìm chị họ Chung Phỉ.
Ai mà có ngờ, trường học của cô ta bị cúp điện, giáo viên cho nghỉ nhưng cô ta không có nơi nào để đi, nên đã đến tìm chị họ Chung Phỉ.
Ai mà có ngờ, trường học của cô ta bị cúp điện, giáo viên cho nghỉ nhưng cô ta không có nơi nào để đi, nên đã đến tìm chị họ Chung Phỉ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


