Cảm nhận được nụ hôn của anh dừng lại trên đôi mắt mình, cả người Khương Tân Tân đều run lên.
Cảm nhận được nụ hôn của anh dừng lại trên đôi mắt mình, cả người Khương Tân Tân đều run lên.
Cảm nhận được nụ hôn của anh dừng lại trên đôi mắt mình, cả người Khương Tân Tân đều run lên.
Cô mở mắt ra, vẻ mặt giật mình không thể tin được mà nhìn anh.
Cô mở mắt ra, vẻ mặt giật mình không thể tin được mà nhìn anh.
Cô mở mắt ra, vẻ mặt giật mình không thể tin được mà nhìn anh.
Bốn mắt nhìn nhau, cô gần như có thể nhìn thấy chính bản thân mình trong đôi mắt của anh. Ánh mắt của anh vẫn dịu dàng như ngày nào, nếu hôm nay anh hôn lên môi của cô thì cô cũng sẽ rung động, nhưng tuyệt đối sẽ không giống như bây giờ, có chút thất thần, trong lòng giống như có một sợi lông chim lướt ngang qua.
Bốn mắt nhìn nhau, cô gần như có thể nhìn thấy chính bản thân mình trong đôi mắt của anh. Ánh mắt của anh vẫn dịu dàng như ngày nào, nếu hôm nay anh hôn lên môi của cô thì cô cũng sẽ rung động, nhưng tuyệt đối sẽ không giống như bây giờ, có chút thất thần, trong lòng giống như có một sợi lông chim lướt ngang qua.
Bốn mắt nhìn nhau, cô gần như có thể nhìn thấy chính bản thân mình trong đôi mắt của anh. Ánh mắt của anh vẫn dịu dàng như ngày nào, nếu hôm nay anh hôn lên môi của cô thì cô cũng sẽ rung động, nhưng tuyệt đối sẽ không giống như bây giờ, có chút thất thần, trong lòng giống như có một sợi lông chim lướt ngang qua.
Anh thích cô, cô biết điều đó, nếu không cô cũng sẽ không buông thả bản thân mình.
Cô thấy rất rõ, thấy khi anh nhìn cô trong đôi mắt có chút gì đó tuy cô nhìn không hiểu nhưng cũng không cảm thấy xa lạ chút nào.
Cô thấy rất rõ, thấy khi anh nhìn cô trong đôi mắt có chút gì đó tuy cô nhìn không hiểu nhưng cũng không cảm thấy xa lạ chút nào.
Giờ phút này, cô giống như đang đứng trên phiến đá ngầm, nhìn những bọt sóng phía xa xa đang mạnh mẽ đánh vào chỗ cô, ngay lúc nó muốn nuốt lấy cô thì những bọt sóng này lại chợt nhẹ nhàng trở lại, cuối cùng chỉ khẽ chạm nhẹ vào cô. Đây chính là lần đầu tiên cô thật sự cảm nhận được vẻ dịu dàng của Chu Minh Phong đối với mình.
Giờ phút này, cô giống như đang đứng trên phiến đá ngầm, nhìn những bọt sóng phía xa xa đang mạnh mẽ đánh vào chỗ cô, ngay lúc nó muốn nuốt lấy cô thì những bọt sóng này lại chợt nhẹ nhàng trở lại, cuối cùng chỉ khẽ chạm nhẹ vào cô. Đây chính là lần đầu tiên cô thật sự cảm nhận được vẻ dịu dàng của Chu Minh Phong đối với mình.
Giờ phút này, cô giống như đang đứng trên phiến đá ngầm, nhìn những bọt sóng phía xa xa đang mạnh mẽ đánh vào chỗ cô, ngay lúc nó muốn nuốt lấy cô thì những bọt sóng này lại chợt nhẹ nhàng trở lại, cuối cùng chỉ khẽ chạm nhẹ vào cô. Đây chính là lần đầu tiên cô thật sự cảm nhận được vẻ dịu dàng của Chu Minh Phong đối với mình.
Chu Minh Phong thoáng lùi về sau một chút, đôi mắt dưới cặp kính gọng vàng kia đang nhìn cô cười.
Chu Minh Phong thoáng lùi về sau một chút, đôi mắt dưới cặp kính gọng vàng kia đang nhìn cô cười.
Chu Minh Phong thoáng lùi về sau một chút, đôi mắt dưới cặp kính gọng vàng kia đang nhìn cô cười.
Không phải anh không muốn hôn môi.
Không phải anh không muốn hôn môi.
Không phải anh không muốn hôn môi.
Chỉ là, đột nhiên, lại muốn hôn lên đôi mắt của cô một chút.
Chỉ là, đột nhiên, lại muốn hôn lên đôi mắt của cô một chút.
Chỉ là, đột nhiên, lại muốn hôn lên đôi mắt của cô một chút.
Trong lòng Khương Tân Tân xuất hiện một niềm vui tương đối xa lạ, cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao trên đầu, vô cùng không cố ý mà dời đề tài đi.
Trong lòng Khương Tân Tân xuất hiện một niềm vui tương đối xa lạ, cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao trên đầu, vô cùng không cố ý mà dời đề tài đi.
Trong lòng Khương Tân Tân xuất hiện một niềm vui tương đối xa lạ, cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao trên đầu, vô cùng không cố ý mà dời đề tài đi.
Ai kêu cái tên họ Chu này ngây thơ thế.
Ai kêu cái tên họ Chu này ngây thơ thế.
Ai kêu cái tên họ Chu này ngây thơ thế.
Cô còn tưởng rằng... Còn tưởng rằng...
Cô còn tưởng rằng... Còn tưởng rằng...
Cô còn tưởng rằng... Còn tưởng rằng...
Vừa rồi trong đầu vẫn còn đang miên man suy nghĩ.
Vừa rồi trong đầu vẫn còn đang miên man suy nghĩ.
Vừa rồi trong đầu vẫn còn đang miên man suy nghĩ.
"Nhìn kìa, trời hôm nay nhiều sao thiệt nha, ngày mai chắc nắng lắm đó." Trong lòng Khương Tân Tân bây giờ thật sự rất loạn, cô cảm thấy có tận mấy con thở nhỏ đang ở trong lòng cô nhổ củ cải, cô cũng không biết mình đang nói cái gì: "Trước kia em đã từng xem qua một quyển sách, trong sách nói, mỗi một người qua đời đều sẽ trở thành một ngôi sao trên bầu trời kia."
"Nhìn kìa, trời hôm nay nhiều sao thiệt nha, ngày mai chắc nắng lắm đó." Trong lòng Khương Tân Tân bây giờ thật sự rất loạn, cô cảm thấy có tận mấy con thở nhỏ đang ở trong lòng cô nhổ củ cải, cô cũng không biết mình đang nói cái gì: "Trước kia em đã từng xem qua một quyển sách, trong sách nói, mỗi một người qua đời đều sẽ trở thành một ngôi sao trên bầu trời kia."
"Nhìn kìa, trời hôm nay nhiều sao thiệt nha, ngày mai chắc nắng lắm đó." Trong lòng Khương Tân Tân bây giờ thật sự rất loạn, cô cảm thấy có tận mấy con thở nhỏ đang ở trong lòng cô nhổ củ cải, cô cũng không biết mình đang nói cái gì: "Trước kia em đã từng xem qua một quyển sách, trong sách nói, mỗi một người qua đời đều sẽ trở thành một ngôi sao trên bầu trời kia."
Ánh mắt Chu Minh Phong bỗng dừng lại.
Ánh mắt Chu Minh Phong bỗng dừng lại.
Ánh mắt Chu Minh Phong bỗng dừng lại.
Anh nghiêng đầu nhìn cô một cái, lúc này cô đang nhìn lên bầu trời, trên mặt, trong mắt đều là vẻ rất sinh động.
Anh nghiêng đầu nhìn cô một cái, lúc này cô đang nhìn lên bầu trời, trên mặt, trong mắt đều là vẻ rất sinh động.
Anh nghiêng đầu nhìn cô một cái, lúc này cô đang nhìn lên bầu trời, trên mặt, trong mắt đều là vẻ rất sinh động.
Chu Minh Phong cũng chẳng phải người chính nhân quân tử gì.
Chu Minh Phong cũng chẳng phải người chính nhân quân tử gì.
Chu Minh Phong cũng chẳng phải người chính nhân quân tử gì.
Anh từng có cơ hội, anh biết, cô đã động lòng với anh rồi thì nếu anh muốn làm chút chuyện này cũng chẳng phải việc gì khó. Chỉ là lý trí và tình cảm phải phân rõ ràng, trong lúc này, anh hy vọng cô mãi mãi đừng nhớ đến người mà cô đã từng yêu rất nhiều, bởi thế, anh vô cùng hèn hạ mà muốn ngăn cách hết những người có liên quan đến Tịch Thừa Quang ra khỏi cuộc đời cô, còn về những chuyện khác, anh cũng biết cô đang làm những gì, sở dĩ anh thờ ơ, ngoại trừ không muốn ngăn cản cô đi làm ở bên ngoài cũng vì sự kiêu ngạo của bản thân mình. Anh càng hy vọng hơn chính là mặc dù có một ngày cô đã biết tất cả mọi chuyện xảy ra, cô vẫn như ngày hôm đó ở sân bay, kiên định đi về phía anh.
Anh từng có cơ hội, anh biết, cô đã động lòng với anh rồi thì nếu anh muốn làm chút chuyện này cũng chẳng phải việc gì khó. Chỉ là lý trí và tình cảm phải phân rõ ràng, trong lúc này, anh hy vọng cô mãi mãi đừng nhớ đến người mà cô đã từng yêu rất nhiều, bởi thế, anh vô cùng hèn hạ mà muốn ngăn cách hết những người có liên quan đến Tịch Thừa Quang ra khỏi cuộc đời cô, còn về những chuyện khác, anh cũng biết cô đang làm những gì, sở dĩ anh thờ ơ, ngoại trừ không muốn ngăn cản cô đi làm ở bên ngoài cũng vì sự kiêu ngạo của bản thân mình. Anh càng hy vọng hơn chính là mặc dù có một ngày cô đã biết tất cả mọi chuyện xảy ra, cô vẫn như ngày hôm đó ở sân bay, kiên định đi về phía anh.
Anh từng có cơ hội, anh biết, cô đã động lòng với anh rồi thì nếu anh muốn làm chút chuyện này cũng chẳng phải việc gì khó. Chỉ là lý trí và tình cảm phải phân rõ ràng, trong lúc này, anh hy vọng cô mãi mãi đừng nhớ đến người mà cô đã từng yêu rất nhiều, bởi thế, anh vô cùng hèn hạ mà muốn ngăn cách hết những người có liên quan đến Tịch Thừa Quang ra khỏi cuộc đời cô, còn về những chuyện khác, anh cũng biết cô đang làm những gì, sở dĩ anh thờ ơ, ngoại trừ không muốn ngăn cản cô đi làm ở bên ngoài cũng vì sự kiêu ngạo của bản thân mình. Anh càng hy vọng hơn chính là mặc dù có một ngày cô đã biết tất cả mọi chuyện xảy ra, cô vẫn như ngày hôm đó ở sân bay, kiên định đi về phía anh.
Anh không thể dưới tình huống cô không hề biết thứ gì hết, mà dụ dỗ cô thậm chí ép cô lựa chọn anh được.
Anh không thể dưới tình huống cô không hề biết thứ gì hết, mà dụ dỗ cô thậm chí ép cô lựa chọn anh được.
Anh không thể dưới tình huống cô không hề biết thứ gì hết, mà dụ dỗ cô thậm chí ép cô lựa chọn anh được.
Anh hơn cô tận hơn mười tuổi, trong lòng anh thậm chí có rất nhiều mưu mô, đều chiếm hết mọi ưu thế. Nếu ngay cả chút khoan dung này cũng không thể cho cô thế thì thật sự đáng buồn quá rồi.
Anh hơn cô tận hơn mười tuổi, trong lòng anh thậm chí có rất nhiều mưu mô, đều chiếm hết mọi ưu thế. Nếu ngay cả chút khoan dung này cũng không thể cho cô thế thì thật sự đáng buồn quá rồi.
Anh hơn cô tận hơn mười tuổi, trong lòng anh thậm chí có rất nhiều mưu mô, đều chiếm hết mọi ưu thế. Nếu ngay cả chút khoan dung này cũng không thể cho cô thế thì thật sự đáng buồn quá rồi.
"Có muốn đi xem thử kho rượu ở đây không?" Chu Minh Phong đột nhiên hỏi.
"Có muốn đi xem thử kho rượu ở đây không?" Chu Minh Phong đột nhiên hỏi.
"Có muốn đi xem thử kho rượu ở đây không?" Chu Minh Phong đột nhiên hỏi.
Khương Tân Tân nhìn anh.
Khương Tân Tân nhìn anh.
Khương Tân Tân nhìn anh.
"Không uống rượu, đưa em đi xem, phong cảnh bên này không tệ, tuy giờ này cũng không thể nhìn thấy cái gì nhưng anh cũng đã nói sẽ đưa em đi chơi rồi."
"Không uống rượu, đưa em đi xem, phong cảnh bên này không tệ, tuy giờ này cũng không thể nhìn thấy cái gì nhưng anh cũng đã nói sẽ đưa em đi chơi rồi."
"Không uống rượu, đưa em đi xem, phong cảnh bên này không tệ, tuy giờ này cũng không thể nhìn thấy cái gì nhưng anh cũng đã nói sẽ đưa em đi chơi rồi."
"Được!" Khương Tân Tân vội vàng đứng dậy: "Vừa khéo em muốn nhìn thử xem anh giấu rượu ở đâu trong này."
"Được!" Khương Tân Tân vội vàng đứng dậy: "Vừa khéo em muốn nhìn thử xem anh giấu rượu ở đâu trong này."
"Được!" Khương Tân Tân vội vàng đứng dậy: "Vừa khéo em muốn nhìn thử xem anh giấu rượu ở đâu trong này."
Hai người cứ thế mà chuẩn bị cùng nhau ra ngoài.
Hai người cứ thế mà chuẩn bị cùng nhau ra ngoài.
Hai người cứ thế mà chuẩn bị cùng nhau ra ngoài.
Trước khi ra cửa, Chu Minh Phong thấy Khương Tân Tân lại đi đôi giày cao gót đế nhỏ kia, khi đang chuẩn bị mở miệng thì nhớ đến cái gì đó, trong mắt xẹt qua chút ý cười.
Trước khi ra cửa, Chu Minh Phong thấy Khương Tân Tân lại đi đôi giày cao gót đế nhỏ kia, khi đang chuẩn bị mở miệng thì nhớ đến cái gì đó, trong mắt xẹt qua chút ý cười.
Trước khi ra cửa, Chu Minh Phong thấy Khương Tân Tân lại đi đôi giày cao gót đế nhỏ kia, khi đang chuẩn bị mở miệng thì nhớ đến cái gì đó, trong mắt xẹt qua chút ý cười.
Cuối cùng anh cũng không nói gì nữa.
Cuối cùng anh cũng không nói gì nữa.
Cuối cùng anh cũng không nói gì nữa.
Khương Tân Tân đi đến nhẹ nhàng khoác lên khuỷu tay anh ra ngoài. Kiến trúc bên này rất đẹp, mặc dù đang ở giữa sườn núi, nhưng được xây dựng vô cùng đặc sắc, dọc theo đường đi gần như không có một con muỗi nào, Khương Tân Tân còn rất bực bợi: "Thế chất của em rất hút muỗi mà, vì sao hôm nay không hề có một con muỗi nào thế."
Khương Tân Tân đi đến nhẹ nhàng khoác lên khuỷu tay anh ra ngoài. Kiến trúc bên này rất đẹp, mặc dù đang ở giữa sườn núi, nhưng được xây dựng vô cùng đặc sắc, dọc theo đường đi gần như không có một con muỗi nào, Khương Tân Tân còn rất bực bợi: "Thế chất của em rất hút muỗi mà, vì sao hôm nay không hề có một con muỗi nào thế."
Khương Tân Tân đi đến nhẹ nhàng khoác lên khuỷu tay anh ra ngoài. Kiến trúc bên này rất đẹp, mặc dù đang ở giữa sườn núi, nhưng được xây dựng vô cùng đặc sắc, dọc theo đường đi gần như không có một con muỗi nào, Khương Tân Tân còn rất bực bợi: "Thế chất của em rất hút muỗi mà, vì sao hôm nay không hề có một con muỗi nào thế."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


