Chu Minh Phong cũng đã chuẩn bị quà tặng để thỏa mãn lòng ham hư vinh của cô, thì đương nhiên cô cũng phải bày tỏ chút tấm lòng.
Chu Minh Phong cũng đã chuẩn bị quà tặng để thỏa mãn lòng ham hư vinh của cô, thì đương nhiên cô cũng phải bày tỏ chút tấm lòng.
Chu Minh Phong cũng đã chuẩn bị quà tặng để thỏa mãn lòng ham hư vinh của cô, thì đương nhiên cô cũng phải bày tỏ chút tấm lòng.
Trước đôi mắt có chút xấu hổ của Chu Minh Phong, cuối cùng Khương Tân Tân lấy từ trong túi ra cái móc chìa khóa kia, cô mở lòng bàn tay ra, trong lòng bàn tay là con gà nhỏ màu vàng.
"Đây là?"
"Đây là?"
Khương Tân Tân: "Quà tặng á, quà lễ thất tịch, tự tay em làm."
Khương Tân Tân: "Quà tặng á, quà lễ thất tịch, tự tay em làm."
Khương Tân Tân: "Quà tặng á, quà lễ thất tịch, tự tay em làm."
"Trên thế giới này chỉ có một cái." Vì để thể hiện sự đặc biệt này mà Khương Tân Tân còn bổ sung thêm một câu: "Em cũng không vì ai mà làm cái này nữa đâu."
"Trên thế giới này chỉ có một cái." Vì để thể hiện sự đặc biệt này mà Khương Tân Tân còn bổ sung thêm một câu: "Em cũng không vì ai mà làm cái này nữa đâu."
"Trên thế giới này chỉ có một cái." Vì để thể hiện sự đặc biệt này mà Khương Tân Tân còn bổ sung thêm một câu: "Em cũng không vì ai mà làm cái này nữa đâu."
Chu Minh Phong dừng một chút, nói: "Anh cũng không làm cái này vì người khác."
Chu Minh Phong dừng một chút, nói: "Anh cũng không làm cái này vì người khác."
Chu Minh Phong dừng một chút, nói: "Anh cũng không làm cái này vì người khác."
Thật ra quà của anh đã đưa đi rồi.
Thật ra quà của anh đã đưa đi rồi.
Thật ra quà của anh đã đưa đi rồi.
Chỉ là cô còn không biết đó là quà tặng.
Chỉ là cô còn không biết đó là quà tặng.
Chỉ là cô còn không biết đó là quà tặng.
Đã rất nhiều năm Chu Minh Phong chưa làm mấy chuyện ngại ngùng thế này, cho nên anh cũng không biết nói gì cho cô, vì vậy anh không nói cái hộp gỗ mà cô đang đặt dây cột tóc bây giờ là anh đã làm cho cô.
Đã rất nhiều năm Chu Minh Phong chưa làm mấy chuyện ngại ngùng thế này, cho nên anh cũng không biết nói gì cho cô, vì vậy anh không nói cái hộp gỗ mà cô đang đặt dây cột tóc bây giờ là anh đã làm cho cô.
Đã rất nhiều năm Chu Minh Phong chưa làm mấy chuyện ngại ngùng thế này, cho nên anh cũng không biết nói gì cho cô, vì vậy anh không nói cái hộp gỗ mà cô đang đặt dây cột tóc bây giờ là anh đã làm cho cô.
Mà hình như cô cũng nghĩ rằng cái hộp gỗ kia, và cả dây buộc tóc đều do dì giúp việc giúp cô sửa sang lại.
Mà hình như cô cũng nghĩ rằng cái hộp gỗ kia, và cả dây buộc tóc đều do dì giúp việc giúp cô sửa sang lại.
Mà hình như cô cũng nghĩ rằng cái hộp gỗ kia, và cả dây buộc tóc đều do dì giúp việc giúp cô sửa sang lại.
Cho dù Khương Tân Tân có nghĩ như thế, Chu Minh Phong quả thật không có thời gian cùng cô xem phim điện ảnh hay làm gì khác, hai người ở ngoài tòa nhà của nhà họ Chu ngây ngốc như thế chừng hai mươi phút, mà có lẽ Chu Minh Phong cũng đã ngại đến mức muốn phá bỏ ba tòa nhà đó rồi, anh chủ động đề nghị: "Chúng ta về nhà đi."
Cho dù Khương Tân Tân có nghĩ như thế, Chu Minh Phong quả thật không có thời gian cùng cô xem phim điện ảnh hay làm gì khác, hai người ở ngoài tòa nhà của nhà họ Chu ngây ngốc như thế chừng hai mươi phút, mà có lẽ Chu Minh Phong cũng đã ngại đến mức muốn phá bỏ ba tòa nhà đó rồi, anh chủ động đề nghị: "Chúng ta về nhà đi."
Cho dù Khương Tân Tân có nghĩ như thế, Chu Minh Phong quả thật không có thời gian cùng cô xem phim điện ảnh hay làm gì khác, hai người ở ngoài tòa nhà của nhà họ Chu ngây ngốc như thế chừng hai mươi phút, mà có lẽ Chu Minh Phong cũng đã ngại đến mức muốn phá bỏ ba tòa nhà đó rồi, anh chủ động đề nghị: "Chúng ta về nhà đi."
Trái lại Khương Tân Tân lại rất thích món quà này.
Trái lại Khương Tân Tân lại rất thích món quà này.
Trái lại Khương Tân Tân lại rất thích món quà này.
So với những lẵng hoa bình thường khác, chẳng qua, cô thích cái này hơn những lẵng hoa khác thôi.
So với những lẵng hoa bình thường khác, chẳng qua, cô thích cái này hơn những lẵng hoa khác thôi.
So với những lẵng hoa bình thường khác, chẳng qua, cô thích cái này hơn những lẵng hoa khác thôi.
Cô cũng suy nghĩ được, dựa theo tính cách của Chu Minh Phong đây chắc chắn không phải kiểu anh làm.
Cô cũng suy nghĩ được, dựa theo tính cách của Chu Minh Phong đây chắc chắn không phải kiểu anh làm.
Cô cũng suy nghĩ được, dựa theo tính cách của Chu Minh Phong đây chắc chắn không phải kiểu anh làm.
"Này chắc là trợ lý Lưu sắp xếp nhỉ?" Lúc trên đường trở về, Khương Tân Tân còn đang suy nghĩ phần bày tỏ quá phách lối kia, vui vẻ hỏi.
"Này chắc là trợ lý Lưu sắp xếp nhỉ?" Lúc trên đường trở về, Khương Tân Tân còn đang suy nghĩ phần bày tỏ quá phách lối kia, vui vẻ hỏi.
"Này chắc là trợ lý Lưu sắp xếp nhỉ?" Lúc trên đường trở về, Khương Tân Tân còn đang suy nghĩ phần bày tỏ quá phách lối kia, vui vẻ hỏi.
Chu Minh Phong không biến sắc: "Ừm."
Chu Minh Phong không biến sắc: "Ừm."
Chu Minh Phong không biến sắc: "Ừm."
"Thật ra em cũng muốn làm bạn cùng trợ lý Lưu." Khương Tân Tân cảm thấy, trợ lý Lưu quá hiểu tâm lý phụ nữ. Từ lẵng hoa đến chuyện khi nãy, từng lần từng lần đều chạm thẳng vào tim của cô nhỉ?
"Thật ra em cũng muốn làm bạn cùng trợ lý Lưu." Khương Tân Tân cảm thấy, trợ lý Lưu quá hiểu tâm lý phụ nữ. Từ lẵng hoa đến chuyện khi nãy, từng lần từng lần đều chạm thẳng vào tim của cô nhỉ?
"Thật ra em cũng muốn làm bạn cùng trợ lý Lưu." Khương Tân Tân cảm thấy, trợ lý Lưu quá hiểu tâm lý phụ nữ. Từ lẵng hoa đến chuyện khi nãy, từng lần từng lần đều chạm thẳng vào tim của cô nhỉ?
Lúc này có thể còn hơn là lẵng hoa kia nữa.
Lúc này có thể còn hơn là lẵng hoa kia nữa.
Lúc này có thể còn hơn là lẵng hoa kia nữa.
Vẻ mặt Chu Minh Phong vẫn bình tĩnh hệt như đang nói về tình hình giao thông, nói: "Có lẽ là chủ ý của vợ anh ấy."
Vẻ mặt Chu Minh Phong vẫn bình tĩnh hệt như đang nói về tình hình giao thông, nói: "Có lẽ là chủ ý của vợ anh ấy."
Vẻ mặt Chu Minh Phong vẫn bình tĩnh hệt như đang nói về tình hình giao thông, nói: "Có lẽ là chủ ý của vợ anh ấy."
"Hả?" Khương Tân Tân nói: "Khó trách, thì ra là có quân sư à."
"Hả?" Khương Tân Tân nói: "Khó trách, thì ra là có quân sư à."
"Hả?" Khương Tân Tân nói: "Khó trách, thì ra là có quân sư à."
"Anh ấy và vợ đã bên nhau nhiều năm rồi, nghe nói năm nay là năm thứ tám."
"Anh ấy và vợ đã bên nhau nhiều năm rồi, nghe nói năm nay là năm thứ tám."
"Anh ấy và vợ đã bên nhau nhiều năm rồi, nghe nói năm nay là năm thứ tám."
Khương Tân Tân xúc động nói: "Thật là không dễ dàng gì."
Khương Tân Tân xúc động nói: "Thật là không dễ dàng gì."
Khương Tân Tân xúc động nói: "Thật là không dễ dàng gì."
Người ở thế hệ trước hầu như đều là nâng đỡ cả nhau đi qua cả đời. Đối với những người hiện đại mà nói, cả đời giống như một câu chuyện cổ tích vậy.
Người ở thế hệ trước hầu như đều là nâng đỡ cả nhau đi qua cả đời. Đối với những người hiện đại mà nói, cả đời giống như một câu chuyện cổ tích vậy.
Người ở thế hệ trước hầu như đều là nâng đỡ cả nhau đi qua cả đời. Đối với những người hiện đại mà nói, cả đời giống như một câu chuyện cổ tích vậy.
Khương Tân Tân đã rất lâu chưa nói qua chuyện tình cảm rồi.
Khương Tân Tân đã rất lâu chưa nói qua chuyện tình cảm rồi.
Khương Tân Tân đã rất lâu chưa nói qua chuyện tình cảm rồi.
Đoạn tình cảm dài nhất cũng chỉ mới được hai năm, hơn nửa trong hai năm này hơn phân nửa thời gian đều là yêu xa, đối phương đi du học mà cô thì ở trong nước, thời gian bên nhau thật sự cũng không vượt quá ba tháng.
Đoạn tình cảm dài nhất cũng chỉ mới được hai năm, hơn nửa trong hai năm này hơn phân nửa thời gian đều là yêu xa, đối phương đi du học mà cô thì ở trong nước, thời gian bên nhau thật sự cũng không vượt quá ba tháng.
Đoạn tình cảm dài nhất cũng chỉ mới được hai năm, hơn nửa trong hai năm này hơn phân nửa thời gian đều là yêu xa, đối phương đi du học mà cô thì ở trong nước, thời gian bên nhau thật sự cũng không vượt quá ba tháng.
Tám năm.
Tám năm.
Tám năm.
Thật không dễ dàng.
Thật không dễ dàng.
Thật không dễ dàng.
"Thời gian gặp nhau rất sớm." Chu Minh Phong nói.
"Thời gian gặp nhau rất sớm." Chu Minh Phong nói.
"Thời gian gặp nhau rất sớm." Chu Minh Phong nói.
Nếu nói Khương Tân Tân đối với Chu Minh Phong không hề có cảm giác gì, thì tuyệt đối không phải, nếu không có cảm giác thì cái ôm an ủi trước kia trở thành cái gì đây?
Nếu nói Khương Tân Tân đối với Chu Minh Phong không hề có cảm giác gì, thì tuyệt đối không phải, nếu không có cảm giác thì cái ôm an ủi trước kia trở thành cái gì đây?
Nếu nói Khương Tân Tân đối với Chu Minh Phong không hề có cảm giác gì, thì tuyệt đối không phải, nếu không có cảm giác thì cái ôm an ủi trước kia trở thành cái gì đây?
Nhưng mà, yêu đương với Chu Minh Phong cũng tổn thất rất nhiều.
Nhưng mà, yêu đương với Chu Minh Phong cũng tổn thất rất nhiều.
Nhưng mà, yêu đương với Chu Minh Phong cũng tổn thất rất nhiều.
Khương Tân Tân quyết định thử Chu Minh Phong một chút. Ít nhất là giờ khắc này, cô muốn mở rộng lòng mình cho anh xem một chút.
Khương Tân Tân quyết định thử Chu Minh Phong một chút. Ít nhất là giờ khắc này, cô muốn mở rộng lòng mình cho anh xem một chút.
Khương Tân Tân quyết định thử Chu Minh Phong một chút. Ít nhất là giờ khắc này, cô muốn mở rộng lòng mình cho anh xem một chút.
Tình yêu chính là thế, phải là chuyện hai người đều đồng ý.
Tình yêu chính là thế, phải là chuyện hai người đều đồng ý.
Tình yêu chính là thế, phải là chuyện hai người đều đồng ý.
"Đúng thế." Khương Tân Tân giả vờ hỏi han: "Anh và mẹ của Chu Diễn bây giờ có hay liên lạc với nhau hay không?"
"Đúng thế." Khương Tân Tân giả vờ hỏi han: "Anh và mẹ của Chu Diễn bây giờ có hay liên lạc với nhau hay không?"
"Đúng thế." Khương Tân Tân giả vờ hỏi han: "Anh và mẹ của Chu Diễn bây giờ có hay liên lạc với nhau hay không?"
Mà Chu Minh Phong có chút ngạc nhiên vì không ngờ cô sẽ hỏi vấn đề này, nhưng mà vẫn thành thật trả lời: "Tần suất không nhiều. Cô ấy cũng có chồng, cho dù gọi thì cũng đều vì A Diễn."
Mà Chu Minh Phong có chút ngạc nhiên vì không ngờ cô sẽ hỏi vấn đề này, nhưng mà vẫn thành thật trả lời: "Tần suất không nhiều. Cô ấy cũng có chồng, cho dù gọi thì cũng đều vì A Diễn."
Mà Chu Minh Phong có chút ngạc nhiên vì không ngờ cô sẽ hỏi vấn đề này, nhưng mà vẫn thành thật trả lời: "Tần suất không nhiều. Cô ấy cũng có chồng, cho dù gọi thì cũng đều vì A Diễn."
"Thật ra hỏi chuyện này hình như không thích hợp..." Cô giả vờ.
"Thật ra hỏi chuyện này hình như không thích hợp..." Cô giả vờ.
"Thật ra hỏi chuyện này hình như không thích hợp..." Cô giả vờ.
Chu Minh Phong thản nhiên cắt ngang lời cô: "Không có gì không thể hỏi cả."
Chu Minh Phong thản nhiên cắt ngang lời cô: "Không có gì không thể hỏi cả."
Chu Minh Phong thản nhiên cắt ngang lời cô: "Không có gì không thể hỏi cả."
"Thế em hỏi nha. Chính là... vì sao hai người ly hôn thế?" Khương Tân Tân tính tính đầu ngón tay: "Hai người là bạn cùng đại học, tính tuổi của Chu Diễn thì gần như là vừa tốt nghiệp đã kết hôn ngay nhỉ?"
"Thế em hỏi nha. Chính là... vì sao hai người ly hôn thế?" Khương Tân Tân tính tính đầu ngón tay: "Hai người là bạn cùng đại học, tính tuổi của Chu Diễn thì gần như là vừa tốt nghiệp đã kết hôn ngay nhỉ?"
"Thế em hỏi nha. Chính là... vì sao hai người ly hôn thế?" Khương Tân Tân tính tính đầu ngón tay: "Hai người là bạn cùng đại học, tính tuổi của Chu Diễn thì gần như là vừa tốt nghiệp đã kết hôn ngay nhỉ?"
"Ừm." Ánh mắt Chu Minh Phong bình tĩnh nhìn về phía trước: "Kết hôn là vì để cuộc sống tốt hơn, và ly hôn cũng thế."
"Ừm." Ánh mắt Chu Minh Phong bình tĩnh nhìn về phía trước: "Kết hôn là vì để cuộc sống tốt hơn, và ly hôn cũng thế."
"Ừm." Ánh mắt Chu Minh Phong bình tĩnh nhìn về phía trước: "Kết hôn là vì để cuộc sống tốt hơn, và ly hôn cũng thế."
"À..." Khương Tân Tân nhìn sang anh: "Thế, không yêu nhau sao?"
"À..." Khương Tân Tân nhìn sang anh: "Thế, không yêu nhau sao?"
"À..." Khương Tân Tân nhìn sang anh: "Thế, không yêu nhau sao?"
Trên mặt Chu Minh Phong hình như bất giác cười: "Có lẽ thế."
Trên mặt Chu Minh Phong hình như bất giác cười: "Có lẽ thế."
Trên mặt Chu Minh Phong hình như bất giác cười: "Có lẽ thế."
Lúc trả lời thế này thì rất yên lặng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

