Nghe lời Nguyễn Linh, Lưu Bình Lượng thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra một nụ cười khó nhận ra. Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của cô khiến ông ta tắt ngấm nụ cười ngay lập tức.
"Thật không ngờ." Nguyễn Linh lắc đầu, giọng điệu đầy kinh ngạc và tiếc nuối, "Vẫn còn sót lại một con cá lọt lưới như thầy Lưu đây."
Nói xong cô còn thở dài một tiếng, ý châm chọc hiện rõ mồn một.
Lưu Bình Lượng há miệng nhưng không thốt nên lời.
Ông ta dĩ nhiên nghe ra Nguyễn Linh đang mỉa mai mình.
Nhưng ông ta thực sự không hiểu tại sao người phụ nữ vốn dĩ nên cùng phe với mình lại đột ngột quay sang nhắm vào ông ta.
Mọi chuyện quá nằm ngoài dự tính khiến Lưu Bình Lượng đứng ngây ra đó, không biết nói gì.
Nguyễn Linh không cho ông ta thời gian suy nghĩ, tiếp tục nói:
"Vốn dĩ tôi chẳng thích quản mấy chuyện này đâu, nhưng vì thầy Lưu đã cất công mời tôi đến đây, tôi đành phải nói rõ với thầy vậy—"
"Gia đình chúng tôi không giống như thầy Lưu, tùy tiện như vậy được. Danh tiếng của nhà họ Diệp rất quan trọng. Thầy cứ khơi khơi bắt một cô bé viết bản kiểm điểm, còn nói là vì Diệp Hủ nhà chúng tôi, sau này truyền ra ngoài thì ra cái thể thống gì? Thầy Lưu có thể không cần thể diện, nhưng nhà họ Diệp chúng tôi thì vẫn cần đấy, thầy nói có đúng không?"
Nói một hơi đến đây, Nguyễn Linh mới tạm dừng một chút. Tốc độ nói của cô rất nhanh, khiến Lưu Bình Lượng nghe mà đờ đẫn cả người.
Ý gì đây? Cái gì mà ông ta có thể không cần thể diện? Người phụ nữ trước mặt dường như đang mắng ông ta, nhưng lại không hề dùng một từ thô tục nào, mà lại nói rất có lý lẽ.
Đợi đến khi Lưu Bình Lượng phản ứng chậm chạp định mở miệng phản bác, Nguyễn Linh lại lên tiếng.
"Thầy Lưu à." Nguyễn Linh nói với vẻ chân thành
"Sau này những chuyện không có bằng chứng thế này thì đừng tìm tôi nữa. Dù sao tôi và loại người như thầy cũng không giống nhau, thời gian của tôi quý báu lắm."
Lưu Bình Lượng bị Nguyễn Linh chặn họng, định nói gì đó lại phải nuốt ngược vào trong, mặt đỏ bừng lên.
Bị mỉa mai thẳng thừng như vậy, lại còn trước mặt học sinh của mình, ông ta cảm thấy mất mặt vô cùng. Ông ta vung vẩy tay, vội vàng muốn nói gì đó để gỡ gạc thể diện.
Tuy nhiên giây tiếp theo, Nguyễn Linh đã nhanh chóng đứng dậy, vẻ mặt bất cần phẩy tay với ông ta: "Thôi được rồi, tôi còn có việc, đi trước đây."
Cả chuỗi động tác vô cùng dứt khoát, hoàn toàn không cho Lưu Bình Lượng cơ hội biện minh.
Đi đến cửa văn phòng, Nguyễn Linh còn để lại một câu cuối cùng: "À đúng rồi thầy Lưu, về vấn đề trình độ giáo dục của thầy, tôi sẽ phản ánh kỹ với lãnh đạo nhà trường."
...
Từ văn phòng đi ra, đến trước cửa tòa nhà dạy học, giọng nói hệ thống im lặng bấy lâu cuối cùng cũng vang lên.
Tiết thể dục của trường thường là hai lớp cùng lúc, lớp của Diệp Hủ và Kiều Nguyệt vừa hay học thể dục cùng giờ.
Trên sân tập, Diệp Hủ đang nhìn về phía lối vào tòa nhà dạy học, vẻ mặt đăm chiêu.
Một tháng trước, cha cậu đột nhiên kết hôn với một người phụ nữ và đưa về nhà. Thế là cậu bỗng dưng có thêm một bà mẹ kế.
Diệp Hủ và người mẹ kế này chưa nói với nhau được mấy câu, nhưng dù sao cũng đã sống chung dưới một mái nhà gần một tháng, cậu vẫn có thể nhận ra đối phương. Hơn nữa nói một cách khách quan, vóc dáng và nhan sắc của bà mẹ kế này thực sự rất nổi bật.
Kiều Nguyệt và mẹ kế của cậu người trước người sau đi vào tòa nhà dạy học, đến giờ đã được hai mươi phút rồi.
Diệp Hủ và Kiều Nguyệt không thân, nhưng cậu không muốn bất kỳ ai vì lý do liên quan đến mình mà bị làm khó một cách ác ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)