Mặc dù Mục Nhị Bàn ngày thường ngờ nghệch ngốc nghếch, nhưng khoản lười biếng thì lại rất rành.
Nó rụt cánh tay mập mạp về ống tay áo, không nhanh không chậm nói với Lý thị: "Còn nhiều đường lắm, con muốn tự đi. Đợi con đi không nổi nữa, con sẽ nói với cữu mẫu."
Trong lúc nói chuyện, sắc trời càng ngày càng xấu, mắt thấy không thể chần chừ nữa. Lý thị không ép nó trên đường, chỉ dặn nó lúc nào mệt nhất định phải nói, không được cố gắng chịu đựng.
Mục Nhị Bàn ngoan ngoãn gật đầu, sau đó nắm tay Lý thị, hai người bước lên con đường vào thành.
Đi chưa được bao lâu, Mục Nhị Bàn đã thở hổn hển, trước khi Lý thị lên tiếng, nó đã nói muốn nghỉ một lát.
Bên đường đương nhiên không có chỗ ngồi, nó chỉ đứng lại một chút, đợi hô hấp đều đặn lại, nó mới đi tiếp.
Lý thị nhìn nó như vậy, không khỏi nhìn nó từ đầu đến chân một lượt.
Nhị Bàn vẫn là Nhị Bàn, gương mặt trắng trẻo phúng phính, đôi mắt dài nhỏ, mũi và miệng thanh tú, chiều cao khoảng bốn thước, mặc áo bông dày màu xanh xám thường ngày, đầu đội một cái mũ da, giống như một con búp bê Tết được phóng đại gấp mấy lần.
Nhìn thế nào cũng vẫn là đứa trẻ mà Lý thị nhìn nó lớn lên.
Không nói được khác ở chỗ nào, nhưng lại cảm thấy thằng bé dường như đã thay đổi.
Hai người vào thành lúc chiều muộn, sau đó đi thêm một khắc nữa thì đến ngõ Trà Hồ của Thẩm gia.
Địa hình ngõ Trà Hồ này đúng như tên gọi, lối vào là một con hẻm dài hơi chật chội, qua khỏi con hẻm là một khung cảnh rộng rãi, nhà cửa lớn nhỏ san sát nối tiếp nhau.
Địa hình như vậy tự nhiên không tính là nơi tốt đẹp gì, cho nên đa số người ở đây đều là dân chúng bình thường nhất.
Lý thị dắt Mục Nhị Bàn vừa ra khỏi hẻm dài, liền gặp mấy người hàng xóm gần đó.
Thời đại này người trong thành hoạt động giải trí cũng không nhiều, lúc này mấy phụ nhân đang rụt cổ, cho tay vào tay áo đứng trước cửa buôn chuyện phiếm.
"Thẩm nhị tức phụ lại đón cháu ngoại tới đấy à?" Người nói chuyện là một bà lão trạc tuổi Trịnh thị, tóc đã hơi bạc trắng.
Vừa nói, mấy phụ nhân đi cùng bà ta vừa đưa mắt đánh giá Mục Nhị Bàn từ đầu đến chân.
Nhưng khác với Lý thị nhìn Mục Nhị Bàn, ánh mắt của bọn họ không mấy thiện cảm, thậm chí còn có chút khinh thường.
Bởi vì Mục Nhị Bàn thường xuyên ra vào Thẩm gia, hơn nữa đặc điểm của nó lại rất rõ ràng, cho nên người quanh vùng đều biết Thẩm gia có một đứa trẻ ngốc nghếch béo ú, mười tuổi mà nói còn chưa sõi.
Trịnh thị nổi tiếng ghê gớm, mọi người cũng chỉ dám nói xấu sau lưng, không dám nói gì trước mặt.
Lúc này dù sao Trịnh thị cũng không có ở đây, chỉ có Lý thị tính tình mềm như cục bột, cũng không cản trở bọn họ dùng ánh mắt chế nhạo Mục Nhị Bàn một phen.
Lý thị thấy bọn họ như vậy, người vốn hiền lành cũng sinh ra ba phần tức giận.
Nhưng nàng ấy miệng lưỡi vụng về không giỏi cãi vã, cũng không muốn gây tranh chấp với người khác vào dịp cuối năm, cho nên chỉ trừng mắt lại với ánh mắt không thiện cảm.
Mục Nhị Bàn nhìn Thẩm gia gần trong gang tấc, mở miệng hỏi: "Tiểu cữu mẫu, sao chúng ta không đi nữa?"
Nói đoạn, Mục Nhị Bàn từ sau lưng Lý thị ló ra nửa gương mặt trắng mập, "Ồ, hóa ra là Triệu a nãi, Tôn a nãi, Tiền thẩm..."
Nói ra thì, đứa trẻ mười tuổi có thể nhận ra người là chuyện hết sức tự nhiên.
Nhưng Nhị Bàn trước kia nào có nhận ra bọn họ, bất ngờ bị nó gọi tên từng người một, mấy phụ nhân lúc này mới sinh ra tự giác của bậc trưởng bối, cười gượng nhường ra một lối đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)