Không ngờ, chưa đến nửa khắc sau, Lý thị đã đòi lại được tiền bạc.
Trịnh thị mất cớ để quay lại, lúc này mới tức tối dẫn Lý thị rời đi.
Nghe tiếng bước chân xa dần, lúc này Thẩm Thúy mới ra đóng cổng sân nhà mình lại.
Thật ra chuyện hôm nay cũng không hẳn là xấu, nàng vốn đã định tạm thời không tiếp xúc với người nhà mẹ đẻ của nguyên thân.
Nhưng thấy chỉ còn ít ngày nữa là Tết, không đưa Nhị Bàn về nhà mẹ đẻ rõ ràng là không được.
Lần này nàng và Trịnh thị cãi nhau một trận lớn, ngược lại cho nàng lý do để tạm thời không qua lại với nhà mẹ đẻ.
Có điều chuyện này thật sự hơi kỳ lạ.
Bởi vì chuyện này rõ ràng không có trong cốt truyện gốc, nếu không thì với tính tình y như đúc của nguyên thân và mẹ ruột nàng ta, chắc chắn đã sốt sắng chạy đi bám víu Vệ gia.
Nguyên thân mặt đủ dày, thủ đoạn cũng bỉ ổi, nói không chừng thật sự có thể trở thành người trong phòng của Vệ viên ngoại kia, thoát khỏi thân phận mẹ kế của nam chính.
Như vậy trong sách cũng sẽ không có nhiều đất diễn cho Thẩm thị như thế.
Sao nàng vừa xuyên qua, đột nhiên lại phát sinh chuyện như thế này?
Nhà Vệ viên ngoại... Vệ gia!
Thẩm Thúy nhớ ra rồi, Mục Vân Xuyên này có một người bằng hữu chí cốt, quen biết từ lúc hàn vi, thời trẻ từ nhà chính ở kinh thành đến huyện này học hành, ở nhờ nhà họ hàng trong tộc, sau này trở thành cánh tay trái phải đắc lực khi hắn một bước lên mây, chẳng phải chính là người họ Vệ sao!
Nếu thật sự là Mục Vân Xuyên đứng sau giật dây, vậy thì đây đúng là cao chiêu ——
Hắn chỉ cần hé lộ chút tin tức cho Thẩm gia, còn Thẩm gia làm thế nào, lại chẳng liên quan gì đến hắn.
Hoặc không, là Thẩm Thúy không đồng ý đến Vệ phủ, vậy thì sẽ như vừa rồi, nàng và mẹ ruột cãi nhau một trận long trời lở đất, sứt đầu mẻ trán.
Có lẽ điều duy nhất hắn không tính tới, chính là Thẩm Thúy đã bị đổi ruột, chỉ mong vạch rõ ranh giới với nhà mẹ đẻ. Ngược lại còn nhờ đó mà được lợi.
Nghĩ đến đây, Thẩm Thúy thấy lạnh sống lưng, nam chính trong sách gốc mới mười lăm tuổi thôi mà! Kiếp trước nàng lớn lên ở cô nhi viện, đã được coi là thông minh sớm, nhưng lúc mười lăm tuổi cũng không thể nào biết tính kế lòng người đến mức này!
Hơn nữa sau khi nàng xuyên qua đây cũng chưa làm chuyện gì xấu, chỉ đưa cho hắn một ít tiền bạc, lại mượn một quyển sách.
Có đáng để hắn phải tính kế như vậy không? Hay chỉ là mình nghĩ nhiều rồi? Chuyện hôm nay chỉ là trùng hợp mà thôi.
Thẩm Thúy miên man suy nghĩ, có lẽ vì cứ nghĩ mãi về chuyện Mục Vân Xuyên, hệ thống kết nối với ý thức của nàng đã chu đáo mở bảng dữ liệu của Mục Vân Xuyên ra.
Một dòng chữ lập tức thu hút sự chú ý của Thẩm Thúy——
Mục Vân Xuyên: Giá trị tâm trạng +10
Giá trị tâm trạng: 70 (Giải quyết xong một phiền phức nhỏ, tâm trạng tốt hơn một chút).
Thẩm Thúy: !!!
Rốt cuộc nàng đang đối đầu với loại quái vật gì thế này?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
