11.
Cố Dư bất lực, “Tôi nứt rồi.”
Yến Địch: “…”
Không sao, ghép lại vẫn là mèo con.
Yến Địch dùng thuật thức ghép nối mèo sứ, Cố Dư chạy lon ton hai vòng, phát hiện không để lại dấu vết, hài lòng gật đầu, “Tôi lành rồi.”
Yến Địch hỏi: “Tôi nhớ hình như sữa đậu nành ở trên bàn?”
Cố Dư chột dạ, “Tôi chỉ ngửi mà thôi…” (·-·`)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)